
Đến ngày ,đến giờ ,mình xách máy ,phóng xe tới nhà chú rể...miệng huýt sáo vang....
À...đây rồi ! không khó tìm lắm,cũng vì có cái bảng Tân hôn xanh xanh đỏ đỏ.
Và , lúc mình đang dựng xe thì nghe tiếng nói khá to (quát thì đúng hơn) ,hơi khó chịu vọng ra : "...cái thằng chụp ảnh nó đến chưa ?!!! ". Mình điếng người ...nghe nhói ở chỗ...để điện thoại...Trong một giây,mình định quay ngoắt xe ra về...nhưng cũng một giây nghĩ lại ...thôi kệ , cứ làm đi ,kiếm tiền mà...mình về , hỏng việc của người ta.
Mình xách túi vào và nói to : dạ nó đây ạ ! ...Một người đàn ông đang thắt cà-la-vát quay ra,chắc đây là bố chú rể,da mặt còn căng ...cỡ tuổi em trai mình...
........................................................................................................................
Nghĩ cho cùng,cái ông thắt cà-la vát da mặt còn căng kia chẳng có lỗi gì trầm trọng.Có chăng là tại cái đại từ nhân xưng của tiếng Việt mình nó hơi rối rắm một chút...Và lỗi tại mình thôi,đầu hai thứ tóc còn vác máy đi chụp đám cưới ! Mình biết chụp ảnh từ nhỏ nên tuổi đời và tuổi nghề không chênh hơn nhau là bao nhiêu...Đáng lẽ...À , mà thôi...
Bạn bè mình có người nói đi chụp ảnh kiếm tiền cũng ngon lắm !
Bạn đâu biết đôi khi mình thấy đắng ghê...!