Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2007

Tuổi tác và tuổi nghề....

Mình nhớ có một lần,ông bạn quen giới thiệu cho mình đi chụp một đám cưới.Ổng nói : thằng chú rể này trưởng nam nhưng mới hăm mốt ,hăm hai à. Mình gật đầu ngay,đang không có việc mà.Chú rể già trẻ thì đâu có ảnh hưởng gì.

Đến ngày ,đến giờ ,mình xách máy ,phóng xe tới nhà chú rể...miệng huýt sáo vang....

À...đây rồi ! không khó tìm lắm,cũng vì có cái bảng Tân hôn xanh xanh đỏ đỏ.

Và , lúc mình đang dựng xe thì nghe tiếng nói khá to (quát thì đúng hơn) ,hơi khó chịu vọng ra : "...cái thằng chụp ảnh nó đến chưa ?!!! ". Mình điếng người ...nghe nhói ở chỗ...để điện thoại...Trong một giây,mình định quay ngoắt xe ra về...nhưng cũng một giây nghĩ lại ...thôi kệ , cứ làm đi ,kiếm tiền mà...mình về , hỏng việc của người ta.

Mình xách túi vào và nói to : dạ nó đây ạ ! ...Một người đàn ông đang thắt cà-la-vát quay ra,chắc đây là bố chú rể,da mặt còn căng ...cỡ tuổi em trai mình...

........................................................................................................................

Nghĩ cho cùng,cái ông thắt cà-la vát da mặt còn căng kia chẳng có lỗi gì trầm trọng.Có chăng là tại cái đại từ nhân xưng của tiếng Việt mình nó hơi rối rắm một chút...Và lỗi tại mình thôi,đầu hai thứ tóc còn vác máy đi chụp đám cưới ! Mình biết chụp ảnh từ nhỏ nên tuổi đời và tuổi nghề không chênh hơn nhau là bao nhiêu...Đáng lẽ...À , mà thôi...

Bạn bè mình có người nói đi chụp ảnh kiếm tiền cũng ngon lắm !

Bạn đâu biết đôi khi mình thấy đắng ghê...!

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2007

Trình độ ngoại ngữ...

Trong phần tự giới thiệu ,mình ghi "Vietnames" vì đúng là mình chỉ rành có tiếng Việt.Cái hồi mà các cô gái Việt đua nhau đi lấy chồng Đài loan,mình hay được gọi đi chụp những đám cưới này.Đám cưới thì đơn giản thôi,chụp ít kiểu lắm,nhưng... mỏi tay quá chừng...Vì một tay giữ máy một tay ra hiệu .Ngônngữ bất đồng mà.
Có một hôm đi đám Đài loan với Trần Vinh.Mình chụp ,Vinh quay.Cũng theo chương trình :đeo nhẫn,đi Đầm sen,ăn tiệc (cỡ 4 mâm làcùng),sau cuối là về phòng Tân hôn ở một KS nào đó.Lúc quay đoạn kết phim ,mình bỗng nghe Trần Vinh hét lên:"ê !kít tha lâu lâu!".Chú Đài loan gât gật...ôm cứng cô dâu Việt hôn (ở chỗ môi )một hơi dài thoòng...cho đến khi Trần Vinh quát lên "OK!"mới thôi ...."Xong việc rồi",Trần Vinh hể hả ra mặt,tay vuốt mồ hôi....
Mình thấy lạ ,Trần Vinh nói cái tiếng quái gì mà (xin lỗi) thằng Đài loan này diễn đúng và hay quá trời vậy ?...Lúc bình tâm lại,mình mới nghĩ ra,Trần Vinh nói thế này:
Ê :là tiếng gọi mày ,cả thế giới đều biết
Kít:là hôn,tiếng Anh
Tha:là cô ấy,tiếng Bắc kinh Trung Quốc
Lâu lâu:là "dài thoòng" tiếng Việt nam ta đó !
Nghĩa là ...một câu tới 4 thứ tiếng ! Trời ạ...Mà chắc cái (xin lỗi ) thằng Đài loan này nó cũng giỏi ngoại ngữ lắm đây,nó mới hiểu chứ nhỉ...!





Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

Blog là gì?


Mình vừa đọc bài "Ba có Blog..." của Nhóc Hương (con gái mình).Nó coi đó như là một sự kiện ,ghê gớm lắm.Nó đâu biết giờ này mình còn chưa tra xem từ "blog' nghỉa là gì.Mình hình dung đại khái như cái cục lịch treo trên tường mỗi ngày xé một tờ,quên cũng được , không sao.Hay tệ hơn như ngày mới lớn ở ngòai Bắc mỗi ngày hì hục lấy xỉ than trộn với một dúm xi măng, đóng thành vài viên gạch blốc,dồn lại sau này lấy vợ ,...mà xây nhà.À...mà cái trò đóng gạch này nó không như là chuyện xé lịch đâu,quên là khôngđược,quên làkhông xong với các cụ đâu, cằn nhằn điếc tai lắm!...(thật buồn cười ,ngày ý các cụ không lo đất mà chỉ lo không đủ gạch blốc!)...
Hà...Mình có blog!Xem ra mò mẫm ở cái blog này còn mệt hơn đóng gạch nhiều.Vừa nãy,thấy hình mình tự giời thiệu ở cái ô vuông vuông không được đẹp,chọn tấm khác ngon hơn định thay vào,loay hoay thế nào ...mất luôn.Thề mới buồn chứ. Đành phải chờ Nhóc Hương vê,hỏi nó ,nó bày cho.Có lẽ,bây giờ tôt nhất là chịu khó đi rửa chén bát thôi...

...KHÔNG CÓ GÌ QUAN TRỌNG !...

Ấy là nói,là nói vậy chứ không hẳn là như thế...Nhiều khi nói vậy(cũng đôi khi nghĩ vậy)để tự an ủi mình hay an ủi ai đó làm một việc quan trọng mà không thành.Riết rồi thành quen.Cũng bởi vì: cho là không quan trọng để mình phải đứng được,phải đi tiếp ...Thất bại thì nhiều...Riết rồi thành quen...