Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

ĐƯỜNG CAO TỐC !!




                      
Với mình, năm con Trâu sắp qua này có một sự kiện thật khó mà quên :
               Đó là chuyến tháp tùng ông bạn già đi cưới vợ tận Tây Ninh . Ông bạn không giống ai và đám cưới này cũng chẳng ai giống được : Hắn 54 và cô dâu 26 ! Cả hai đều còn dzin, ít ra là  trên danh nghĩa…
               Đã đến giờ ra xe rồi mà hắn cứ săm soi trước gương rồi chép miệng : “ Nhăn quá nhỉ !”. Mình động viên ;” Có phôtôshôp rồi , lo mẹ gì….!!”
……………..
                Đến nhà gái, hắn đưa tay nghiêng người về phía một quí bà chừng 44, 45 gì đó, rồi rất là trịnh trọng : “Giới thiệu với anh , đây là mẹ vợ em!”…Mình choáng luôn, may mà không  buột miệng : "Thế mà tao cứ tưởng là cô dâu !" Ôi trời…
               Mẹ cô dâu lúc nào cũng có vẻ e thẹn, nói năng ấp a ấp úng. Đã thế, mấy thằng già bọn  mình lại còn trêu chọc, cứ một điều gọi “ cô” xưng “con”, hai điều gọi “cô” xưng “con” ! Làm cho bà xui càng đỏ mặt tía tai, lắc đầu quầy quậy !
 

              Khi làm lễ trước bàn thờ, tới đoạn ông đại diện phát biểu : “Xin hai họ cho một tràng pháo tay để mừng hạnh phúc cho HAI TRẺ !” thì chú rể quay đầu ra phía sau cười khậc khậc ! Ý là ông ấy còn lớn tuổi hơn cả bố mẹ vợ chắc ?!  Chán quá đi mất!...

               Đám cưới dềnh dang kéo dài tới ba ngày. Nhóm họ, lễ nhà thờ, rồi rước dâu ra nhà hàng…đủ cả !
 

                Khoái nhất là khoản tiệc tùng ăn uống linh đình, hoành tráng . Mình được xếp ngồi cùng bàn với bố cô dâu, ông này đang ở năm hạn, 49 tuổi ! Lúc rượu đã hơi ngấm, chú rể chỉ tay vào bố vợ, nói với vẻ chân tình : “ Thằng em này uống khá lắm! Nó cũng vừa bị tai biến đó !...hàhà…”. Thật là hết biết luôn…
……………

                  Tuy nhiên, đám cưới của ông bạn được đánh giá là thành công tốt đẹp, với rất nhiều tiếng cười vui của cả hai họ…

……………

                  Bẵng đi hơn hai tuần...

                 Hôm qua hắn ghé mình với dáng vẻ mệt mỏi chán chường .
 

                 Cũng bình thường thôi, vợ trẻ và tuần trăng mật thì kết quả tất nhiên là như vậy…

                   Nhưng hóa ra, sự thể lại không như mình nghĩ.

                   Hắn chậm rãi : “ Không ổn rồi anh ạ! Chắc em bỏ cuộc mất thôi...!”  Hắn vòng vo từ chuyện vợ trẻ quá chả biết gì, đến chuyện vợ không biết cư xử với mọi người thế nào …vân vân và vv….Nhưng cuối cùng… thì vẫn là cái chuyện muôn thuở kia…Hắn nhìn lên trần nhà : “ Nó còn trẻ nó khỏe ...lắm anh ạ ! Em chắc  trụ không nổi …Chết…”…

                    Mình bảo hắn : Tao hiểu chuyện đó quá đi chứ! Tao đã có bài về tần suất của mấy cựu chiến binh đó.  Mày tưởng mày chưa già à ! Đây này, báo Tuổi trẻ hôm nay có bài :” Hàng chục sự cố trên đường cao tốc TP HCM -Trung Lương là do xe cũ “ . Đây ! Đọc đi !

                    Hắn lầm lũi đọc... Rồi ngồi lẩm bẩm với vẻ tâm đắc : “ Ừ…Ừ...Đường cao tốc mới, bắt buộc xe phải chạy với tốc độ cả trăm cây số giờ…Xe cũ chịu sao nổi, không nổ vỏ thì cũng chết máy ! Không lật gọng thì cũng văng bánh thôi…Vợ mình trẻ, nó cũng như đường cao tốc vậy ! Mình …cũ quá rồi…Bây giờ  phải chịu tải hết công suất… mới thấy vàng mắt…hừhừ…”

Mình cười :
-    Nhớ nhá, xe mới, xe đảm bảo kỹ thuật ngon lành mới chạy trên đường cao tốc được nhá! Nhưng thôi... lỡ rồi thì cố gắng bù đắp bằng cái khác vậy! hèhèhhh

   Ôi là…Đường cao tốc mà chạy xe cũ. Đường cũ mà chạy xe mới…Đằng nào cũng không ổn rồi…

   Sang năm con Cọp chắc phải xài cao hổ cốt , chứ không thì…