VỀ 2 …NA
Đó là : Đai-a-na và Ma-ra-đô-na .Một mất , một còn .
Hôm nay ,tròn 10 năm ngày mất của công nương Dai-a-na . Hãy thắp một nén nhang thơm cho nàng…
Hôm nay , Ma-ra-đô-na còn sống và đã mấy lần thất hứa với bao người hâm mộ VN !
Hai Na này đã từng là và đang là thần tượng (lại nhớ ai-đồ ) của hàng tỷ người trên thế giới ! Nhưng với mình thì chắc là không rồi …
Các quí bà học được gì ở bà công nương này nếu không phải là trò trốn chúa…,bồ bịch lung tung , và thích lấy chồng ngoại nữa !
Các quí ông học được gì ở ông vua sân cỏ ngoài những thói hư tật xấu , dối trá ,hút hít nghiện ngập , xúc pham thánh thần ( vụ bàn tay của chúa đấy ) …vô số …
Còn bảo là 2 Na này có lòng từ thiện thì…xét cho cùng những ông hoàng bà chúa này không đi làm từ thiện thì không biết phải làm gì cho hết thời giờ …hì…hì…
Mình là mình không bảo con mình ngưỡng mộ 2 Na này rồi đấy !...
VỀ VU LAN
Nói thật là từ nhỏ tới giờ mình ít quan tâm đến lễ Vu lan .
Một phần do mình lớn lên trong thời buổi đất nước còn lo đánh Mỹ , bố mẹ lo cơm ăn hàng ngày còn bữa đói bữa no . Các việc lễ nghi cúng kiến được hạn chế tối đa …
Bây giờ thì có khác nhiều ...
Mình không hiểu nhiều về lễ Vu lan ,tại sao lại có lễ này ? và lại chỉ có một mùa ,một tháng ?
Mình thì mình cứ nghĩ là :đạo lý uống nước nhớ nguồn , con cái hiếu nghĩa với bố mẹ ông bà ngàn đời nay vẫn thế . Hiển nhiên phải thế ,là chuyện con cái phải làm từng ngày tưng giờ …Chứ có gì ghê gớm đâu ?
Lâu nay đọc báo xem đài ,thấy ca ngợi nơi này nơi kia có những người con hiếu thảo , được đi dự đại hội ở cấp thành phố .Với những người này thì mình rất ngưỡng mộ rồi (nhưng quá ít !) Chỉ buồn là những việc bình thường về luân thường đạo lý ,bây giờ được đẩy lên như là một thành tích ghê gớm ! Trở thành “ hàng hiếm “ ! Sao kỳ vậy ?! Con người bị “hạ chuẩn “rồi sao ?
Trên mặt báo ,mấy hôm nay ,mình đọc thấy có nhiều anh chị viết rất hay, rất xúc động về tình Mẹ . Đa phần tự trách mình đã không làm tròn bổn phận …rồi đến một ngày Mẹ đi xa …rồi ân hận vô cùng …
Vậy có là quá muộn màng không nhỉ ? Có khó lắm không khi con cái biết hy sinh một chút gì đó của bản thân để lo cho cha mẹ ,hoặc chỉ là vâng lời cha mẹ lúc cha mẹ còn sống ở bên con cháu ? …Liệu khói nhang có làm vơi đi nỗi day dứt ân hận trong lòng mình hay không ? ( con người chứ có phải thẻ nhớ kts đâu mà phoọc-mát một cái là quên hết được ngay !)
Bởi thế theo mình , hãy cứ sống cho trọn vẹn khi còn được sống với nhau …Đơn giản vậy thôi ...
Mình còn làm gương cho các con nữa mà ...
