CĂN BỆNH LẠ VÀ TIẾNG GỌI : ANH HÙNG ƠI !.
Ngày đó , mình xuất hiện trước mắt các em N N TĐ chắc là cũng hơi ấn tượng đấy : Dân tp về ,da dẻ trắng trẻo , cưỡi trên chiếc 67 đen sì (toàn đồ lô ) , trên bình xăng là chiếc ba lô con cóc đựng quần áo . Vậy thôi …
Trong lý lịch trích ngang của mình các em chỉ quan tâm có hai dòng :
_ Chưa vợ .
_Tuổi 35 (tuổi mà các em rất thích !35 thì còn gì bằng nữa !)
Cả đám độc thân trai gái sống tập thể vui lắm . Cùng làm việc ,cùng ăn ,cùng bơi ,cùng đánh bóng chuyền ….Chỉ có đêm về là hơi buồn thôi …Có đứa khóc vì nhớ quê xa , nhớ bố mẹ ,có đứa khóc vì chẳng có ai để mà nhớ (em này trửơng thành từ trại mồ côi mà .Xinh lắm !)
Vài ba tuần êm ả trôi qua…
Bỗng một đêm mình nghe tiếng gọi : Anh ơi ! Anh Hùng ơi , con D.nó bị làm sao ấy ! Phải đưa nó đi viện thôi !
Thế là …nổ máy ,ba đứa ôm chặt lấy nhau như một xiên phá-lấu lao vút đi trong đêm …Khổ nỗi ,yên xe thì nhỏ mà tống 3 thì…mình đành phải ngồi chồm hổm trên bình xăng thôi ! Xe 67 mà …Đường thì xa ,ổ gà vô số (ngày đó đừơng xá đâu được ngon như bây giờ !)…Đến BV là quăng xe bế em chạy vào phòng cấp cứu .Lúc ấy sao khỏe thế không biết nữa ?!
Ngồi chờ một lúc thì bác sĩ ra bảo : Không có sao đâu , chích rồi đấy , cho về nghỉ ngơi đi nha !..
Cứ như vậy , dăm bữa nửa tháng lúc đang đêm lại nghe tiếng gọi : Anh Hùng ơi ! con M. nó…...Lại tống 3 , lại ngồi chồm hổm trên bình xăng , lại bế …
Mấy đồng nghiệp nam thì cứ tủm tỉm cười : Từ khi ông này về đây bọn con gái hay bệnh quá nhỉ !
Nói thật , là mỗi lần các em : Anh Hùng ơi ! như vậy là đêm đó mình về trằn trọc mãi không ngủ được ! Khó ngủ lắm …!?.....
Riết rồi mình đâm sợ tiếng gọi ấy quá chừng . Sợ lắm .
Phải hơn một năm sau , khi mình lấy mẹ bé Hương bây giờ ,các em mới hết :Anh Hùng ơi ! đấy . !
Nói thật , mỗi lần như thế mình trằn trọc không ngủ được chẳng phải vì mình có ý gì với các em đâu , mà…mà ..thử hỏi : xe tống 3 , đường xóc như thế , mà phải gác 1/2 bàn tọa lên bình xăng thì ai mà chịu cho nổi ?!!!
Ai không tin cứ thử xem . !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét