
Hôm nay chủ nhật.Nắng.Không mưa.Có lẽ chiều đi bơi một cái cho khỏe...
Mấy hôm rồi trời mưa suốt , ngồi đọc blog của HB,của Bà Khốt ,của Nhóc thấy toàn nói chuyện đi bơi! Nào là : bơi được rồi. Nào là:bơi sơ sơ cỡ ngàn mét, mấy vòng hồ Lam sơn.Nào là :huy chương vàng bạc đồng (không biết có chì không nhỉ ?) vv..và...vv....Nói thật,với mình ba cái đó...phẩy tay! không nhằm nhò gì! Mọi ngươi đâu biết , năm 86 cách đây 20 năm, hồi mình còn làm ở Nhà nghỉ Công đoàn huyện Thủ đức mình đã là nhân viên CƯU ĐUỐI . Lúc đó mình CHƯA BIẾT BƠI ! Thế mới ghê người chứ! Mình không biết nói dối đâu. Thật 100% đấy (nói dối chết liền !).
Trước đấy thì mình được cơ cấu ngồi bán vé bơi,ghi danh các lớp học bơi,rồi sau nữa được vào quét lá rụng quanh hồ và vệ sinh đáy hồ...Ngày đó cả Thủ đức chỉ có một hồ bơi duy nhất ở chỗ mình thôi ,được gọi là hồ "Quốc tế",là tên cũ từ hôì trước giải phóng để lại.Bởi thế mà mùa nóng,khoảng từ sau Tết nguyên đán thì khách bơi đông kinh khủng. Khách bơi thì hầu hết là con nít (Thuở đó đời sống còn nhiều khó khăn vất vả nên người lớn it đến hồ bơi). Hồ bơi thì kiểu xưa rồi : không có hệ thống lọc nước tuần hoàn như bây giờ. Mà ...trời ơi...bọn con nít khi xuống hồ chẳng chịu tráng người rửa chân trước,bảo không được.Nên chỉ chừng hai xuất bơi là nước hồ trông như thùng nước lèo!...Hồ thì nhỏ,người thì quá đông .Nhìn y chang như cảnh người ta nuôi cá bè được chiếu trên ti vi vậy!Nguy hiểm quá. Chỉ có một mình anh Phương HLV trông hồ cứu đuối,nhỡ có chuyện gì thì đi tù cả đám!Chờ phòng TDTT huyện cho người xuống hỗ trợ mà mãi chẳng thấy đâu. Thế là ...thế là...mình được đôn lên làm nhân viên CỨU ĐUỐI !...Cũng cởi trần mặc quần đùi,cổ cũng đeo tu huýt ,trông oách lắm!...Mỗi tội...KHÔNG BIẾT BƠI...
Lúc đầu thì chuyện ấy chỉ mình biết,rồi sau...ai cũng biết.Mọi người biết vì mỗi lần có nhóc tỳ nào uống nước hồ thì mình chỉ đứng trên bờ la rất to !(Được cái mình rất chăm chú quan sát và lại có giọng rất khỏe)....Ngay lập tức có cuộc họp Nhà nghỉ,với đủ mặt tất cả các nhân viên. Thím Chủ nhiệm Nhà nghỉ nghiến răng chỉ thẳng vào mặt mình,nói :"Anh Hùng!Một tuần nữa anh mà không biết bơi là tôi đuổi anh đấy !" (Ngày đấy bị đuổi còn được gọi là Trả về địa phương,cho nó nhẹ tội ). Mình học bơi là cả một vấn đề !Không thể học ban ngày vì còn CỨU ĐUỐI,thời gian đâu?Nhưng cái chính là khách bơi mà nhìn thấy nhân viên cứu đuối học bơi thì còn ra thể thống gì nữa!...Vậy là...phải hoc ban đêm,chờ lúc mọi người đi ngủ để chắc chắn là không ai nhìn thấy,phải hoàn toàn bí mật!
Mình cứ nghĩ,chuyện tập bơi của mình hồi ấy nó gần như là việc bây giờ mấy ông cán bộ to "lỡđề bạt "phải đi học để lấy bằng nọ bằng kia để giữ ghế ấy mà.Chỉ khác một chút xíu ở chỗ mình học "ban khuya" nhưng phải BIẾT BƠI THẬT.
Thế rồi mọi việc cũng qua...Mình làm việc ở CĐ Thủ đức mãi đến năm 1990 mới về lại thành phố, với bao kỷ niệm vui buồn.Vui nhiều hơn.Chỉ buồn là không được "lỡ đề bạt " thôi.....