(Sáng ngày 22.7.2007- Tp HCM)
Mọi người tề tựu đông đủ.
Xe sắp chuyển bánh.
Anh chồng dài cổ ngóng cô vợ . Sao nó lâu quá vậy ...?
Đúng lúc đó , cô vợ anh uốn éo đi ra xe...Trong bộ áo váy dày như cánh chuồn chuồn,dây dợ lòng thòng lèo thèo, bọt bèo búa sua ...
Anh chồng hắng giọng ,bảo cô vợ : em vô ngồi với chị Hai ở ghế sau đó !
Lập tức cô vợ quắc mắt : Không ,để em ngồi trên đầu xe kia...
...Hình như anh chồng bị dị ứng với cái từ "ngồi trên đầu" ,rồi cộng thêm nỗi bực mình nãy giờ ,như giọt nước tràn lu...Anh ta nổi cáu : Ở nhà lúc nào cô cũng ngồi trên đầu tôi chưa đủ hay sao mà ra tới đây còn đòi ngồi trên đầu...nữa...!
May mà ông trưởng đoàn kịp thời vẫy tay cho xe dọt lẹ ,để đuổi kịp mấy xe chạy trước từ lâu rồi...
...Một lúc sau , mình mới ghé vào tai nói khá to với anh chồng ( nét mặt hơi tái ,cánh mũi còn giật giật ) . Mình bảo : " Bạn là còn may đấy, vợ mình mới là khó nuốt ...! Mình vừa mới mở miệng là bả đã nhảy vào họng mình rồi ...! Nó ngồi trong họng mình ấy ,khiếp chưa ?!"....
Vậy là ,ít nhất...các bà vợ cũng đã có 2 chỗ ngồi rồi đấy ...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét