Nếu con gái mình không có tên là Thanh Hương thì không chắc mình đã viết bài này . Thật đấy.
Đầu cái năm 1990 ấy lúc đặt tên con gái làT.H, mình cứ nói đùa là : Cái thằng Nguyễn văn Mười Hai này lãi suất cao quá mà , tới 12% !
Thế mà ,đến ngày đầy tháng nhóc Hương thì thằng này bị bắt nhốt khám Chí hòa ! Mình vừa quê độ, vừa buồn cười…lại thất bại nữa rồi…hì…hì…
Thôi, chuyện đó bỏ qua đi ! không vấn đề gì …
Nhưng , khổ nỗi , gần đây có một ông nhà báo xy nào đó lại viết một dãy bài có hơi hám ca tụng thằng này. Cái thằng mà đã từng làm mình quê độ,đã từng làm tan nát bao gia đình, nay được trân trọng gọi bằng “ông “.(một lần nữa cái đại từ nhân xưng của tiếng Việt mình thật là khó chịu và cũng thật là khó xử !)
Đành rằng “ông”đã phải trả giá bằng từng dó năm trong tù . Nhưng có thấm gì so với sự mất mát của bao gia đình kia ?Mà “ở tù “ có đồng nghĩa với “cải tạo “ hay không ?
Đọc những bài này xong , mình nhớ đến một chuyện mà mình không thể quên và đã thành một trong những bài học cho mình về bản chất của con người …
…Mùa hè năm đó , một bạn đồng nghiệp ở cùng khu tập thể đến năn nỉ gởi mình một đứa cháu gọi bằng cậu ruột , để mình kèm cặp trong 3tháng hè .Lúc đó,do mình ở một mình một phòng ,một phần mình còn độc thân, lại quí bọn trẻ nên được tin tưởng nhờ cậy …Thì ô-kê thôi !
Thằng nhóc này 16,được mô tả là rất láo !không chịu học, hay bỏ nhà đi hoang …đến nỗi bố mẹ nó chán quá ,nhắm mắt gởi cho cậu nuôi cho khuất mắt !
…Thế mà ở với mình qua gần hết mùa hè đó, cu cậu lại rất được ! Sáng sáng dậy ra hồ bơi , rồi ăn sáng ở bếp ăn tập thể,rồi về đọc sách trong thư viên cq , rồi chiều ngủ dậy ôn bài …rất nề nếp…Thỉnh thoảng hai chú cháu lại chơi sang một chút là rủ nhau khệnh khạng vào ăn cháo lòng của hợp tác xã thực phẩm của huyện nấu bán ở gần đó . Ngày đó thế là oai lắm rồi …Nó ngoan ngoãn với mình như Pan-xa đi theo Đông- ki –sôt vậy !
Mọi người thật sư ngạc nhiên , mình thì nở mày nở mặt !Tất nhiên trong những tháng ngày đó cu cậu cũng gây ra cho mình biết bao chuyện rắc rối bực mình .Có cả cáu gắt, giận dỗi rồi lại…làm lành …có cả bợp tai nữa !
Ông cậu nó chắc đã từng đọc chuyện :”Bài ca sư phạm” của Nga Xô-viết rồi, nên cứ nịnh mình rằng : Anh đúng là Ma-ka-ren- cô của huyện rồi đấy nha !
…Nhưng , có một chuyện mà cậu nó và mọi người mãi mãi không hề biết, là …lúc gần chia tay với nó cuối mùa hè đó ,nửa tháng lương của mình được cất kĩ trong balô không cánh mà bay !..”.Ma-ka-ren-cô của huyện” đành im lặng, đắng cay , nhưng vẫn tỏ ra hãnh diện trước sự than phục của mọi người…(một phần có mùi của bệnh thành tích đây !)
Thế đấy !...
…Trở lại với “ông” 12 .Lẽ ra ,các nhà báo nên cẩn trọng một chút khi viết bài ca tụng những nhân vật nhạy cảm này . Vì mấy “ông” nhạy cảm này đã văng miểng làm một số em nhà báo chết ngắc ,số khác bị thương và bị nhục !...Nếu bảo rằng các cụ dạy ta :” đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại “ thì hãy nhớ là người xưa còn nhắc nhở rằng :” ngựa quen đường cũ “ nữa đấy !Một điều quan trọng nữa là có đúng mấy “ông” này là “người chạy lại “ hay ta phải đuổi theo đứt hơi mới bắt lại được ?!
Mình không đến nỗi quá định kiến và không tin vào sự hướng thiện của con người ,nhưng,căn bệnh nghiện tiền của người ta trong thời kinh tế thị trường khó kiểm soát này có dễ gì cai được ?Không xiết mạnh tay là…tái nghiện ngay !
Mà ,thiếu gì chuyện tử tế cần viết thì lại không lo viết . Chán mấy ông nhà báo quá !
Quá đúng!
Trả lờiXóaBài này anh viết ở Y 360 chuyển qua, nên những còm men của các bạn không còn. Tiếc quá MTV ạ !
Trả lờiXóaBản chất thì chả thể nào thay đổi được, nhỉ ! :)