
Chỉ có riêng mình là hơi buồn một chút , một chút thôi . Là vì mình vẫn được mọi người quí mến quan tâm nên cứ đi tới thăm ai cũng được hỏi : "Làm răng mà vợ mi bỏ mi ?" hoặc là : "Răng mà mi bỏ vợ mi ? tau thấy hắn cũng dễ thương , mà hắn còn có cả hai bằng đại học nữa tề ...!" . Lúc đầu mình chỉ cười cười ...Sau thì ...đau lòng quá chịu không nổi , mình mới phải kể một câu chuyện cho các o các dì nghe để các o các dì thương cảm ...
Chuyện là thế này...
Có một hôm , mình đang chụp hình cho buổi hội thảo về sự phát triển bình đẳng Việt -Pháp tại ks Ca-ra-ven thì nhận được tin nhắn : "Anh về ngay ! em bị chó cắn !" . Thế là cất máy ,ba chân bốn cẳng phi về đưa vợ đi chích ngừa chó dại . Phóng xe ào ào trên đường phố . Vừa lạng lách đánh võng ,vừa ngoái cổ lại phòng xem cô vợ có bị lên cơn gừ gừ không còn biết đường mà bỏ xe ( bỏ vợ ) chạy lấy người ! ...Cũng chính vì thế mà lao nhầm vào trạm thú y trên đường Lý chính Thắng ! Ông bảo vệ quát bảo : "Ở đây không có chích cho người ,chó cắn thì về đằng viên Pát-tơ mà chích ,mau lên không là điên luôn đấy !".
Cũng may ,nhờ y học hiện đại mà chỉ phải chích có 2 mũi và 1 mũi nhắc lại sau vài tuần . Chứ không phải là ba chục mũi to đùng vào quanh rốn như hồi xưa ...! hú vía !
Thở phào nhẹ nhõm .
Chiều đó , lúc ăn cơm xong , mình mời vợ ngồi vào bàn uống nước để nói chuyện quan trọng . Vợ ngoan ngoãn làm theo ,đặt mình nhẹ nhàng trên ghế . Mình nghĩ : Chắc là ngấm thuốc rồi !...ha...ha...Mình mới thủng thỉnh nói rằng : "Em ạ ! em cần nên xem lại tư cách đạo đức của mình thế nào chứ ..." Bà vợ nhổm ngay dậy như bị điện giật ,đinh cãi lại như mọi khi . Mình ra hiệu cho bạn ấy ngồi yên đấy , "Từ từ để anh nói đã !" . Mình cũng không quên liếc ra cửa lớn , đề phòng khi vợ có hiện tượng lên cơn gừ gừ là biến ngay ! Mình nói tiếp :" Em thấy đấy ,ở trước cửa Chợ Lớn hàng ngày có hàng triệu người đi qua, sao nó không cắn ai mà nhằm cắn đúng em , dù em đi ra gần giữa đường ?! Cũng phải sao đó chứ , một trong một triệu , em hiểu rồi chứ ?" ...Thế là ...cuộc đấu khẩu quyết liệt bắt đầu !...
Lúc này sao mình mong cho nó trở lai ngày xưa đến thế ! Để cô vợ mình được hưởng thành tựu của nền y học cổ đại , được hưởng 30 nhát to đùng quanh rốn cho hết cãi ! hì...hì...
Mình kể tới đây thì mấy o mấy dì chửơi toáng lên :" Tổ cha mi ! Mi toàn kể chuyện tầm bậy, mà con vợ mi như rứa thì mi bỏ hắn cũng đáng rồi ...!"
Mình đâu có kể chuyên tầm bậy đâu .Đó là sự thật . Đó là tình tiết được ông thẩm phán và hai ông bà hội thẩm ND cân nhắc trong phiên tòa dân sự xử vụ ly hôn của mình với vợ mình , người duy nhất trong 1 triệu người bị chó dại cắn trước của Chợ Lớn ...! hì ..hì .
Ko hieu .
Trả lờiXóa