Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

...CÓ MỘT LẦN MÌNH SỐNG NÔỊ TÂM...!

    

 Mấy hôm nay đang diễn ra lễ hội hoa ở Đà lạt .
     Sáng dậy thấy trời hơi se lạnh, mình lại nhớ về thành phố mộng mơ ... Chẳng phải mình là người yêu hoa và lãng mạn như người ta đâu... Mà là mình nhớ về một kỷ niệm : Ở nơi này ,có một lần mình "sống nội tâm..." ! Hìhì...

         Năm đó, cơ quan cho đi du lịch Đà lạt mấy ngày ...Mỗi người lại được đem theo một người nhà (phải có tên trong hộ khẩu, thời bao cấp huy hoàng đó! ) , gọi nôm na là : ăn theo !...Chị Mai ở căng tin đi cùng một cô em ruột ( ăn theo ) khá xinh , da trắng ,mắt đen...đang học ở trường nông lâm ,năm tư...thì phải ...

         Buổi tối đầu tiên ở Đà lạt ,mình chậm chân tắm trễ , thằng em mình và lũ bạn đi chơi hết từ bao giờ rồi ...
       Mình đang huýt sáo chải đầu, thì có giọng nói lạ ,rụt rè ở ngoài của sổ :..."Anh không đi chơi à...mà chị Mai em không biết có qua bên anh không ...?"
       Thế là , thôi kệ tất cả mọi người, hai anh em thả bộ ra hồ Xuân hương ...Em mặc áo khoác trắng trông càng xinh !  Mình thì lơ mơ quên đem theo áo lạnh ...Thôi lỡ rồi ,ráng chịu vậy ! Chắc là không đến nỗi nào . Mình dân Bắc vô mà, cái lạnh Đà lạt ăn thua gì !...

..." Anh em mình xuống Thủy tạ uống cà phê nha!"
      Mình và cô bé định tìm một bàn nào đó trong nhà cho ấm áp.  Nào ngờ khách đông quá , chỉ còn bàn trống ở ngoài hiên , cạnh lan can , sát mép nước !...Ôi trời là lạnh ! Nhưng lỡ rồi , chẳng nhẽ quay về ? !

        Gió trên mặt hồ hun hút thổi , lạnh ...lạnh quá !! Ly cà phê nóng chỉ nóng có ngụm đầu tiên ...
        Gió hồ vẫn hun hút thổi...Mình bắt đầu cứng hàm và hình như sắp đánh bọ cạp...
Thật lòng, với một cô bé xinh như thế này...mình muốn mở đầu câu chuyện bằng một câu thật ấn tương , để đời ! (hìhì...) Mà không sao mở miệng ra được ! Thường ngày (lúc trời nóng ) mình là thằng nói nhiều lắm , tật thích tán gẫu mà !...Thế mà lúc này ...mình gần như chuẩn bị phát ra tiếng gừ gừ !!

     ...Thời gian trôi đi chẳng biét bao lâu...

         Trong khi mình đang cố vượt qua cơn "á khẩu ", thì ...phía bên kia bàn vọng sang tiếng nói nhỏ nhẹ ,rụt rè của cô bé :"...Em ...em ...thích những người sống nội tâm như...anh...anh ạ..." ! Mình là người "sống nội tâm" ?! Mình không còn tin vào tai mình nữa.?!..Nhưng cô bé đã nói thế thật !...Và nhìn vào mắt cô bé thì ...với kinh nghiệm ở tuổi bốn mươi của mình lúc đó , mình biết :...không những cô bé chỉ 
thích mà còn hơn thế nữa !!...

      ...Ông trời thậtlà lạ !...Một thằng nói nhiều như mình mà được cô bé xinh như thế khen là sống nội tâm...!

       ...Hình như cả đời , chỉ một lần mình được khen như vậy thôi !

       ... Rồi điều gì đến cứ nhẹ nhàng đến...Dù ngày hôm sau trời Đà Lạt có nắng ấm đẹp mê hồn ! Dù "Người sống nội tâm" đã lại nói nhiều như xưa...Thì những ngày tươi đẹp đó ở xứ hoa Mimosa với mình và cô bé chẳng thể nào quên được...Và còn mãi về sau ...

          Nhớ Đà lạt...Cảm ơn thời bao cấp! Cảm ơn cái lạnh "dễ thương" của thành phố mù sương...




2 nhận xét:

  1. Vui thật, cũng may em gái nhận xét " em thích những người sống nội tâm..." trước khi bác kịp phát ra tiếng gừ gừ...Còn sau khi nghe được tiếng gừ gừ của bác chắc đang mạch suy nghĩ mộng mơ cô gái sẽ nhận xét tiếp : "Anh thật yêu thiên nhiên và chim chóc, còn bắt chiếc được cả tiếng chim cu giống ghê!" :)))))))

    Trả lờiXóa
  2. Hìhì.....
    Dám trêu người sống nội tâm nhá!!
    :))

    Trả lờiXóa