
-Máy treo rồi chú ơi ! Đừng vô nữa !
-Không sao ,chú hỏi cái này chút thôi mà !
-Đã nói là không được mà !...
Mình đâm cáu tiết quát lại :
-Vậy chứ người có bị treo không ? nhân viên có bị treo không hả ?
-Dạ...dạ...
Rồi mình vào trong thì thấy là mấy cô nhân viên xinh xinh cũng muốn bị treo thật , vì khách hàng thì đông mà không có máy hỗ trợ ...
........................................................................
Buổi chiều ,dọn cơm cho con ăn để còn đi học thêm . Mình ngứa miệng , bảo con :
-Còn có 2 tháng nữa cố gắng học đi con ạ ....
Mới nói đến vậy thì thấy con nhỏ ngừng nhai ,chọc chọc đũa vào chén cơm ...có vẻ như ...sắp...nuớc mắt lưng tròng ...Nó nói nhẹ :
-...Ba ạ , hôm nay con nghe câu này là lần thứ ...5 rồi đó ...Tiết học nào thầy cô cũng la tụi con có bấy nhiêu...nói hoài ...lúc nào cũng các con không chịu học ...chứ ngày xưa cô ...Tụi con nghe riết muốn đứng máy luôn !...Được cái là ba không nói ...ngày xưa thôi ...Con biết chứ ...
Thế đấy . Chẳng biết thế nào . Không dạy thì không được .Mà nói nhiều thì :"Biết rồi khổ lắm ,nói mãi !"...Không chừng , người lớn cứ lệnh tới tới thì bọn nhỏ bị treo thật ! Mình đã từng biết có bệnh nhân uống nhầm thuốc chỉ vì cô y tá có thói quen cứ đi qua phòng là lại nhắc : "Nhớ uống thuốc nhá! "...Các thầy cô cũng thật là buồn cười ,bây giờ đã dạy chúng nó kiểu mới rồi mà cứ ...ngày xưa cô học...Lạ thật ?... Thành ra từ hôm nọ tới giờ ,cứ lẩn quẩn với chuyện người treo máy treo mà phải kiềm chế chuyện khuyên bảo con ...Mất một cái khoái ! Thành ra cũng hơi bị ức chế ...
Thời buổi buồn cười . Người như máy ,máy như người . Chả hiểu thế nào cả...hì...hì...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét