Thứ Năm, 3 tháng 4, 2008

...ƯỚP GIA VỊ...

Còn vài ngày nữa là lại được xem trực tiếp chương trình nổi tiếng :"Như chưa hề có cuộc chia ly " của đài VTV...

Mình rất thích và rất trân trọng một trong những mục đích của chương trình này .Mục đích cao cả nhất,là giúp đoàn tụ những con người, những mảnh đời đã bao năm chia ly với nhiều hoàn cảnh trên mảnh đất đã trải qua nhiều gian khổ và mấy mươi năm chiến tranh ...

Nhưng nói thật lòng, là mình chỉ muốn được nghe thôi. ..nghe thôi...Nghe là nhờ đài VTV ,với sự tài trợ của ông XY này,một gia đình đã được đoàn tụ ...Thế là vui lắm rồi ! ...Chứ ngồi xem trực tiếp cảnh quay cuộc gặp mặt trong nước mắt mà được dàn dựng kỹ lưỡng tại trường quay,thì thấy tội tội thế nào ấy ...không nói ra được ...
...Đáng lẽ...
Đáng lẽ, người trong cuộc phải được biết thông tin và kết quả tìm kiếm liên tục hàng ngày ...Nhưng không ... không được...! phải bí mật đến giờ chót chứ ...
Đáng lẽ , được xum họp với người thân ngay từ khi quí đài tìm được họ . Nhưng ...từ từ ...còn chờ ngày phát sóng chứ ...
Đáng lẽ ,khi có giấy báo của quí đài ,thì đã biết mười mươi quí đài đã tìm được người thân của mình rồi....Nhưng ...từ từ...phải chờ đến giờ phát sóng chứ...
...Đáng lẽ...
...Đáng lẽ...
Cô dẫn chương trình xinh đẹp và thông minh nhất đài cũng hiểu như vậy ,nên cũng đã hỏi đi hỏi lại :"Chắc anh chị mong cuộc xum họp này từng GIÂY phải không ạ ?"...
Thế nhưng, tất cả những giây phút vô giá ấy của các anh chị phải được diễn ra...theo kịch bản của quí đài ! Phải đeo một cục gì đó sau lưng, phải di chuyển đúng góc máy của ca-mê- ra-men.....Để mọi người còn ...được xem ! Thật không còn biết nói thế nào nữa ...Cứ như , tình cảm của họ được quí đài đem ướp thêm gia vị ...rồi còn xắt ra từng miếng nữa...cho mọi người thưởng thức ! Cứ như , có một thỏa thuận ngầm :Chúng tôi đăng cai và chúng tôi được ...quyền ...xử dụng ! Tội nghiệp cho các anh chị ấy ,chứ thực ra trong đời thường thì những cuộc xum họp ấy đâu có diễn ra như vậy . Mình đã từng là người trong cuộc ...mình biết chứ ...Đôi khi nó còn diễn ra buồn cười không thể ngờ được : Có lần ,gặp lại một người bạn tưởng như mất hút từ lâu,mình liền bị chửi "...Sao mày không chết luôn đi ! m..." Rồi hắn đá đít mình 2 phát ...Đến phát thứ 2 thì dép Lào của hắn văng trúng đầu một bà đứng cách mình 3 mét ! Bà ấy không giận ...vì thấy bọn mình sướng quá ! quí nhau quá ! vui quá! ôm nhau chặt quá !...Thế đấy ....
Thực ra , nhà đài có thể làm cách khác hay hơn nhiều . Việc bỏ ra bao công sức tiền của giúp tìm lại người thân lưu lạc thật rất là đáng quí, đáng trân trong , đáng ghi nhậnl ắm ! Nhưng đây là điều rất nhậy cảm ,nên cố gắng đừng vì bất cứ lý do gì ,mà biến nó thành... gần như là một ghêm-sô ! ...Mình nghĩ vậy .
Mình viết em-trai này thật khó khăn và... cũng có đắn đo ...Nhưng thật sự là mình nghĩ như vậy ...

9 nhận xét:

  1. Toi cung nghi nhu anh, nen khong bao gio xem chuong trinh do ( tru mot lan xem) va rat di ung voi giong co MC. :(

    Trả lờiXóa
  2. Họ đùa giỡn và kinh doanh tình cảm con người bạn Thanh Hương ạ!

    Sẽ thật sự tuyệt đẹp, nếu họ cứ lăng lẽ tìm kiếm và chỉ phát lại chương trình này sau đó!...Thật đáng tiếc ...
    Cảm ơn bạn đã ghé thăm và đồng cảm.
    Bài này mình viết từ hồi bên blog 360 kia...Lâu rồi. Các còm men của bạn bè lại không thể chuyển qua đây được...Thật tiếc !
    :)

    Trả lờiXóa
  3. Cháu gửi 3 lần thư để tìm cô út cho bà nội đi lạc từ năm 1989.
    Đã 2 lần đến tận cty này. Họ hướng dẫn cháu viết vào một tờ khai sơ sài. Sợ họ sẽ quên, cháu xin danh thiếp và đã i-meo cho các bạn làm chương trình.
    Nhưng cả năm rồi .... chưa một lần được hồi âm. Ít nhất người ta phải liên lạc lại với cháu để xem xem đi lạc như thế nào, ra làm sao, .... dù cháu có viết thư nhưng việc liên lạc lại với gia đình để có thông tin để may ra tìm được... nhưng họ ko làm thế. Họ cũng không bảo với cháu rằng bây giờ đông người đăng ký quá nên chưa thể tiến hành trường hợp của gia đình cháu, rằng cháu ráng đợi thêm 10, 15, thậm chí 100 trường hợp nữa... Nói túm lại là "thư gửi đi mấy lần mà hồi âm chẳng thấy"
    Cháu hoàn toàn thất vọng.
    Và cháu sinh nghi ngờ chương trình này. Thật sự nghi ngờ.

    Trả lờiXóa
  4. :)
    Cứ từ từ Gia Hân ơi ! Nhà đài còn ướp ướp....

    Chú lại nhớ lời một bạn bình luận bài này bên 360, bạn ấy bảo nó có mùi ghêm-sô và tàn nhẫn quá.!!

    Vậy đó ! Đáng ngờ và...đáng sợ...! Gia Hân ạ !

    Trả lờiXóa
  5. Số đầu tiên coi hay, cảm động. Sang đến các số khác coi thấy nó ko còn là chương trình nhân đạo nữa. Và khi đi đăng ký để tìm người thân thì đã thất vọng hoàn toàn. Chỉ thương bà nội gần 90 tuổi cứ ao ước một ngày được nhìn thấy đứa con gái út trước khi đi mãi. Chỉ thương cô Liên đã viết bức thư đầy nước mắt gửi nhà đài..... Và thương những ai mang niềm hy vọng giống như gia đình của cháu.
    Từ lâu cháu không còn xem chương trình đó nữa.

    Trả lờiXóa
  6. Thôi thì, mình cứ nghĩ là sức họ cũng có hạn, gọi nôm na là quá tải . Mình sẽ tự tìm con đường khác vậy, GH ạ ! Chú mong sẽ có điều kỳ diệu đén với người thân của cháu !
    :)

    Trả lờiXóa