Hôm rồi, thằng bạn thân ở Hà Nội điện vào, nhờ kiếm giùm hai cuốn sách mà nó bảo là đã từ lâu ít thấy nằm trên các giá sách ở Thủ đô.
Mình lọ mọ đi tìm cho bạn. Tìm theo kiểu "thủ công" thôi. Cầu may...Lượn các nhà sách lớn: Minh Khai, Nguyễn văn Cừ, Phương Nam...Đến lúc mỏi mắt , chồn chân, mình mới hỏi nhỏ cô nhân viên xinh xinh đứng gần: " Ở đây có cuốn "Bên kia bờ ảo vọng " của Dương Thu Hương không cháu?" Bạn ấy ngơ ngơ hỏi lại:
-Sách dịch của Trung Quốc hả chú?
-Không, Việt nam mà!
-Dạ, nếu trên kệ không có là không có đâu chú !
Lại lang thang, lại hỏi: " Ở đây mình có cuốn "Chuyện kể năm hai nghìn" không nhỉ?".
-Chắc hết rồi chú à. Bây giờ đã có tới" Những chuyện hay của năm 2006 " rồi mà chú! Đó đó...!
Ôi trời! Biết là có hỏi nữa thì cũng vô ích ! Mà lại chết vì buồn cười! May mà mình không hỏi cuốn " Giải mã Phạm Xuân Ẩn" . Chứ có hỏi thì chắc mấy cháu chỉ qua quầy sách ...Tin học mất thôi!
....................................................
...Lúc này, mình đang nhớ về những Hiệu sách ngày xưa ở ngoài Bắc...Nơi mà thời nhỏ mình hay ghé vào ,tha thẩn rất lâu mỗi khi dành dụm được ít tiền...Và khi lớn hơn thì lại "tha thẩn" lâu hơn một chút...Ở đó, khi đã quen quen và lúc vắng khách, mình còn được tán chuyện với nhân viên quầy sách (thường là nữ, xinh) về một cuốn chuyện nào đó. Đôi khi, rất là vui khi cả hai đều thích một đoạn nào đấy, một chi tiết nào đấy trong một cuốn chuyện mình đã đọc. Các bạn ấy là nhân viên bán sách ,nhưng trước hết các bạn ấy là người yêu sách...Mê sách thì đúng hơn...Về sau , cứ mỗi lần ghé qua mình lại được các bạn ấy thông báo : "Này, có cuốn này mới về đấy ! hay lắm! "...Thế có sướng không chứ?!
Và... còn nữa, ở đó, còn có cả những câu chuyện lãng mạn không nằm trong những trang sách đâu nhá! Mình đã từng biết một mối tình của một chàng tự học nhiều ngoại ngữ, trán cao, người gầy gò , trông giống Pa ven Coóc sa ghin, với cô nhân viên xinh đẹp( hay mặc áo cổ lá sen) của hiệu sách ngọai văn trên đường Tràng Tiền, Hà nội. Nhiều người bảo, đó là một trong những mối tình đẹp nhất của những năm giữa thế kỷ Hai mươi! À... Là...Cụ KHỐT và Cụ KOO đó! Bác KOO sau này về phụ trách phòng tư liệu của báo SGGP. Bác KHỐT thì đã và đang làm say mê bao thế hệ con nít với "Ông già Khốt-ta-Bít" với " Đảo châu báu" và hàng trăm bản dịch rất hay...Hôm nào phải gạ hai cụ kể chuyện này cho các bạn nghe mới được. Lâm ly lắm !
................................................................
Bây giờ , đi Nhà sách y như đi siêu thị vậy thôi!
Ừ...thì cũng chẳng mong quay lại ngày xưa. Vì cuộc sống cứ vận động và sự thay đổi đó là tất nhiên thôi! Nhưng sao vẫn cứ nhớ ...ngày xưa? ...Ví như , ghé một quán nước ven đường, nhâm nhi một chén trà mạn, được nói chuyện bâng quơ trời đất với cụ chủ quán răng đen...Thú vị biết bao!...Khác nhiều với cái cách cho tiền vào máy tự động rồi lấy ra một lon cô ca! Chỉ thỏa cơn khát, chứ không...khoái lắm...
...Nói là nói vậy, chứ giờ thì vẫn phải ngồi gõ...WWW...nhờ thằng gôgồ tìm dùm! Lại Phương nam, lại Sông Hương, hay Nhân văn gì đó...Phải vậy thôi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét