Năm 1992...
Chàng trai 17 tuổi, nhỏ choắt. Hắn chỉ chừng bốn chục ký là cùng...tay cầm tập hồ sơ bước vào phòng giáo vụ trường ĐH HH Hải phòng...
...Bà trưởng phòng xem xong hồ sơ...nhìn thằng nhỏ, ái ngại nói:
-Cháu học thì giỏi đấy! Nhưng mà bé tý thế kia thì làm sao mà học được nghề hàng hải? Ai dám nhận cháu? Cháu sẽ bị loại ngay khi chưa cần phải cân đong đo đếm đâu nhá...
.............
Chàng trai nhìn bà và chậm rãi nói : Cô ạ! Nếu cháu to cao như người ta...thì...cháu đã đi tìm việc gì làm để đỡ đần cho mẹ cháu không phải cả ngày phơi mưa phơi nắng bán buôn ở vỉa hè....cháu đi kéo xe bò cũng được...
Rồi...chàng ta khóc ngon lành...
..............
Bà trưởng phòng lặng đi một lúc, rồi bà nói nhỏ với chàng trai: Cháu ra ngoài kia ngồi khóc cho chán đi...Rồi tý nữa cô nói chuyện với cháu...nhá....
..............
...Đã 17 năm trôi qua, kể từ ngày đó. Giờ, chàng trai ấy-Kỹ sư vỏ tàu k92- đã là trưởng của một phòng trong dự án đóng mới tàu chở dầu thuộc Cty PTSC của ngành dầu khí Việt nam đấy! Và...vẫn nhỏ loắt choắt như vậy thôi, một vợ và một con gái 3 tuổi rồi...
.................
Đây không phải là chuyện cổ tích thời hiện đại đâu, mà là chuyện thật của gia đình mình đấy! Mình kể ra đây, không phải để khen chàng trai đã nói rất hay về suy nghĩ của mình, mà để nhớ về, để ngợi ca người đàn bà đáng kính kia, bà đã biết lắng nghe, và lắng nghe bằng trái tim của mình...để làm nên một câu chuyện có hậu, một câu chuyện tử tế như thế...
..................
:) có một người lắng nghe ta. Cần lắm ạ
Trả lờiXóaThích quá nhỉ! Có người lắng nghe, có người đọc ngay còm ngay! Anh đang thử thay màu nền mà chưa được đây nè....
Trả lờiXóahttp://multiply.com/setup/pages/colors
Trả lờiXóaAnh dùng link này để sửa cho dễ anh ạ
Cảm ơn An Thảo nhiều! Anh run tay và ...chán rồi...hì...hì....
Trả lờiXóaLàm mãi chả xong!
BD làm nghề nhân sự, và những người làm nghề này nhất thiết là phải biết lắng nghe:)
Trả lờiXóaVậy thì cuộc đời này còn nhiều trang chuyện cổ tích nữa, bạn Bạch Dương ạ...Lắng nghe và thấu hiểu! Tất nhiên không phải như...bảo hiểm gì đó ...nhỉ...
Trả lờiXóaBD làm nghề nhân sự nên phải biết lắng nghe . Còn tui là Bloger , tai tui điếc . Tui cố gáng đọc và thấu hiểu .
Trả lờiXóaMình hiểu chuyện này. Ở lớp khóa trước có một em học viên bị tật rất nặng, tay chân khòeo, miệng nói không ra lời,em học khó khăn lắm,mình thương và em này cũng thương mình,em được ưu tiên mượn những sách quý mà mình chưa cho ai mượn.Em lạc quan học nghề thiết kế và thích điện thọai cho mình dù em nói khó khăn,điều này an ủi cho chính công việc cúa mình trong giai đọan mà mình phải làm việc mười mấy giờ một ngày để bớt buồn..
Trả lờiXóa@Kimb61: Bạn đã lắng nghe, đồng cảm và đưa tay nâng đỡ...Chỉ "có vậy" mà đôi khi đã thay đổi một số phận con người đó! Bạn thật tuyệt, Kimb ạ!
Trả lờiXóa@ Minh cười gì thế?
Trả lờiXóaChắc là Minh biết chàng trai này nhỉ?
À, cũng có thể nếu cháu là anh ấy thì bị loại vì... thừa cân. Hic hic...
Trả lờiXóaCũng có thể xếp chuyện này vào lọai cổ tích thời hiện đại được đấy. Người biết lắng nghe ngày càng ít đi. Và khi đã nghe được rồi mà thông cảm thì không còn là chuyện của thính giác nữa rồi. Nó đòi hỏi một tấm lòng. Cái này coi bộ còn ít hơn. Tuy vậy phải tin là đời vẫn còn có cổ tích, để lạc quan mà sống và để góp phần viết nên những chuyện cổ tích khác
Trả lờiXóa@ Anh Hoàng: Vâng, đúng vậy anh ạ. Và đây là chuyện thật đấy ạ.
Trả lờiXóaCảm ơn anh đã đồng cảm ...
:)
Trả lờiXóaMình nghĩ đời vẫn còn nhiều người biết lắng nghe và thấu hiểu đấy.
Trả lờiXóaBác Hùng vào đây xem thử nhé: http://www.dacdanhfilm.com/
@ Thu Nhân: Lâu lắm mới găp chị !
Trả lờiXóaVâng đúng vậy đấy ạ. VH viết lại chuyện này để thấy rằng mình cũng đừng quá bi quan và cứ kêu ca là xã hội giờ xuống cấp quá rồi, những điều tốt đẹp không còn nữa...
Người biết lắng nghe như bà trưởng phòng kể trên giờ còn ít lắm ! Nay người ta chỉ thích cò bác chỉ đường thôi !
Trả lờiXóaÔ, cháu thấy nhân vật này quen quen ta, học kỹ sư vỏ tàu thủy ĐHHH Hải phòng K92, làm ở PTSC, cậu này tên gì và nhiêu tuổi chú?
Trả lờiXóaCon trai anh doc nhung dong nay , con trai se khoc ngat ngu anh nhi . Em nguong mo con trai anh va ca nguoi dan ba trong cau chuyen ke ... Tat ca deu vi dai anh a ...
Trả lờiXóa