Từ rừng về lại tp Plâyku.
Việc đầu tiên của mình và Trần Vinh là ghé thăm “Nguyễn Cường Phố Núi”. Nó không phải là nhạc sĩ Nguyễn Cường mũ phớt, có “ Đôi mắt Plâyku” đâu. Mà nó là học trò quay phim của Trần Vinh, đã tốt nghiệp mà không thèm lấy bằng!
( Còn nhạc sĩ Nguyễn Cường thật, thì mình cũng vừa nhìn thấy đang ngồi uống bia ở nhà hàng trong cùng khách sạn. Chắc là đang thai nghén một tác phẩm hoành tráng, âm vang về Tây nguyên nữa đây!! Mình có cảm giác như gặp Nguyễn văn Tý ở Bến tre hay gặp Hoàng Vân ở Quảng Bình quê ta ơi vậy!!)
…………
Ăn cơm xong.
Hai anh em ra đường vẫy một chiếc taxi, chui vào xe , nói địa chỉ, định sập của xe thì anh bạn lái xe bảo “Khỏi đóng của chú ơi!!”?? Anh ta nhấn ga leo dốc, quẹo phải, rồi thắng cái ào : ” Đến rồi chú! Quán bánh bèo nổi tiếng đó!!... Chú…chú…cho con…10 ngàn thôi !! ”...Chỉ chừng...200 mét!!
Hề…hề…Bây giờ mình mới hiểu tại sao người ta lại gọi là “tiền mở cửa” khi đi taxi! Hay thật!!
………….
“Nguyễn Cường Phố Núi “đứng đó, với nụ cười có vẻ ...khỗ sở!
Nó trách ngay: Sao lên đây mà hai chú không ở nhà con?
Đường phố núi,giờ đây được làm mới phẳng phiu ngon lành, vậy mà mình thấy nó cứ khật khưỡng nghiêng ngả như thằng nghiện…
Nó ngồi bên ly cà phê mà răng thì cứ nghiến ken két …Chắc kiểu này là hay xơi tái thịt rừng mà quên nhai fugaca đây!!?...
Mình nghĩ... thằng này khó hiểu thật …
Nó thuyết phục bố mẹ bỏ ra mấy chục triệu, về đồng bằng học quay phim chụp ảnh, để rồi, chả làm gì liên quan đến nghề này cả…
Trở về phố núi, nó lấy tiếp tiền của bố mẹ…mở mười phòng karaoke…với mười mấy bông…hoa rừng!!....
Nó bảo: "Con chả tiếc mấy chục triệu để được làm học trò của hai chú. Hai chú đã cho con biết thế nào là kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Phải chạy, phải bấm máy đứt hơi mới kiếm được mấy đồng bạc!? Con cảm ơn hai chú nhiều lắm ! Ơn hai chú con không bao giờ quên… nhưng theo nghề của hai chú thì…con thua …khì…khì…" ...Nó cười ...chỉ bằng một bên mép!!...
Ra thế… nó xài hết mấy chục triệu chỉ để rút ra một kết luận, rằng: Lao động chân tay thì khó mà có nhiều tiền!!
Nó ngồi đó có vẻ suy tư…
...Vẫn nghiến răng ken két…
Rồi…nó gật gật…”Giờ vầy nha! Hai chú lên đây, đi nhiều nơi rồi, thịt rừng các loại đã nếm đủ rồi…Giờ để con mời hai chú thịt…”…Mình nhanh miệng chêm vào :”Thịt người à? “…Nó nhảy nhỏm lên: “Dạ đúng!! Chú Hùng hay quá hể ! Con sẽ tặng mỗi chú “một con” mười sáu tuổi! Hoa của rừng núi!!...Ăn kiểu gì thì ăn ! Nha!!”…
Ôi trời!!
Trần Vinh kêu lên: “ Mày muốn tui tao đi tù à??!!”.
Nó tỉnh queo: “Ở đây thì “mấy ổng “ cũng vậy…mà có sao đâu nào? Đi ngay giờ chú ha...?!!”
……………….
Nó thế đấy!
Cái vụ “Thịt người rừng “ này, mình thấy có vẻ không ổn và …hơi kỳ kỳ...!
Tự nhiên, mình lại nghĩ đến chuyện các thầy giáo sư dạy tại chức thường được đám học viên công chức mời đi ăn đặc sản, đi hát karaoke... bằng tay, rồi, hoặc là thày tự đòi hoặc là trò có thiện cố ý mời thầy đi …từ A tới…Z và tới…chin tầng mây luôn!!
Nhưng, nghĩ cho kỹ, thì thằng” Nguyễn Cường Phố Núi “ còn tử tế hơn nhiều so với đám học viên công chức “vừa hồng vừa chuyên”, có học vấn, am tường đủ thứ phạm trù về đạo đức, về pháp luật kia!...
Nó chỉ là một thằng ít học, ít quan tâm đến các vấn đề chính trị xã hội, chắc là chẳng bao giờ xem thời sự VTV1…Và điều cơ bản và dễ thương nhất là nó chỉ “tặng” thầy khi nó không còn học thầy nữa kia mà !
Còn đám học viên công chức kia, thì chúng lên kế hoạch, gom góp tiền nong để mời thầy đi ăn chơi...vào mỗi khi sắp tới đợt thi bộ môn hay thi tốt nghiệp ! Sau đó, xong rồi …thì chưa chắc chúng đã nhớ gì tới thầy!!
Mình còn biết cả chuyện…Có ông thầy đáng kính nọ, sau khi từ “ trên trời” hạ xuống , lúc lên taxi còn không quên hỏi đám trò “yêu (quái)”: “…Thế…tiền taxi của thầy đâu!?”…Kinh thế chứ!!........
Mình chả dám so sánh mình với thầy giáo sư nọ…Nhưng mình và Trần Vinh dứt khoát từ chối món quà tặng thầy của “Nguyễn Cường Phố Núi”.. Còn bảo: Thế là vi phạm pháp luật đó nha con ! Nhớ đấy!!
………………….
Trước khi chuẩn bị đi bộ về nơi nghỉ, Trần Vinh dặn nó: “Chiều nay hai chú và thêm mấy cô nữa ghé đây ăn bánh bèo nhá! Đặc biệt đó nha!”…
Nó nghiến răng, giơ hai tay: Thiệt nha chú! Con vui lắm đó…Xả láng luôn hể !!
…………………….
( Kể ra, mình viết thế này mà các thây giáo sư đọc đến thì cũng hơi…buồn! Vì... sắp tới ngày 20/11 rồi còn gì…)
Hì hì trò của bác có tận mười mấy bông hoa rừng ... dáng đi không khật khưỡng liêu siêu mới lạ chứ :D
Trả lờiXóaxe mà kg đóng cửa làm sao chạy? kg hiểu đoạn đó lắm ah.
Trả lờiXóazikzak ơi! Vì nhà nó cách có vài trăm mét à!
Trả lờiXóaMình không có bản đồ nên đâu có biết......
Lại muốn "Nguyễn Cường Phố Núi" bất ngờ nên không thông báo trước cho biết mình ở ks nào...hì...hì...
:D thiệt là hậu sinh khả úy...
Trả lờiXóaMây à!
Trả lờiXóaAnh và Mây chắc đã nghe câu: "Tan nát cả một đời hoa" dành cho phụ nữ?
Nhưng anh tin, Mây chưa từng nghe câu:..." Nẫu một đời ...chuối"...dành cho các quí ông, đúng không?!
" Nguyễn Cường Phố Núi" nó là vậy đó! Mây nói đúng...Nó phải khật khưỡng thôi...
Hì...hì...
Zời ạ, chưa từng nghe thật :)
Trả lờiXóaNghĩ đến mà oải quá chú. Đạo đức thầy và trò ngày nay đã xuống dốc nghiêm trọng. Như chú nói thì "Nguyễn Cường Phố Núi" vẫn còn "chân chất" hơn mấy ông thầy, ông giáo sư "đáng kính" kia. :(
Trả lờiXóatudinhhuong cũng nghĩ như chú đúng không? Chú còn biết nhiều chuyện tệ hại hơn thế nữa...Buồn thật đấy...
Trả lờiXóaNhững vụ bị đưa lên báo cũng đủ tệ lắm rồi chú ơi, chứ tệ hơn nữa thì chỉ càng làm mình thấy mất lòng tin thôi chú ạ. Rõ ràng đây là những vấn đề rất nan giải, mà với cuộc sống hiện nay, chỉ chạy theo những ảo tưởng bề ngoài thì khó mà thay đổi được vấn đề cốt yếu chú nhỉ! :(
Trả lờiXóaThế là hậu sinh khả...ố rồi! :D
Trả lờiXóaThu Thủy ạ!
Trả lờiXóaMắng thế là cũng hơi "tội" cho Nguyễn Cường Phố Núi đấy!
Như nó nói đó, "các ổng" có giúp nó cái gì cũng đòi nó trả ơn bằng..."thịt người" đó!
Chắc nó hiểu thế là chuyện thường....
:)
Tự nhiên, mình lại nghĩ đến chuyện các thầy giáo dạy tại chức thường được đám học viên công chức mời đi ăn đặc sản, đi hát karaoke... bằng tay, rồi, hoặc là thày tự đòi hoặc là trò có thiện cố ý mời thầy đi …từ A tới…Z và tới…chin tầng mây luôn!!
Trả lờiXóa...................................
Có quá không anh ? :))))))))))))))
.. và có như thế ko ? Cả đời làm GV hình như em chưa biết và cũng chưa bao giờ nghe như thế này .
Em rút ra một chân lý : Đôi lúc mình cũng phải biết nói tiếng KHÔNG anh nhỉ !
"Có quá không anh?:))))))))))))"
Trả lờiXóaCó hơi quá, MM ạ!
Là quá nhẹ tay đó!!!
Sự thật còn ghê hơn thế nhiều! MM muốn thì anh sẽ kể cho nghe...nếu có gan để nghe và không ...tự ái!!
:)
Mới hé có một góc nhỏ...sự thật, MM đã la làng...
Trả lờiXóaThấy được góc bự cõi đời ô trọc chắc MM té xỉu...
AH nói chuyện xã hội chứ có nói MM đâu , ko tự ái vì em biết Mình đang đứng ở đâu , ở vị trí nào và MM đang làm gì , MM được gì và MM mất gì .
Trả lờiXóaNếu cho MM chọn lại chặng đường đã đi qua , MM cũng sẽ chọn cách sống trong hiện tại . Có thể qua sự việc của " Cường phố núi" -- học trò AH , em rút kinh nghiệm khi làm Thầy và khi làm học trò đi học . hehehehe ...
Vui mà ko sao anh ạ !
Thật sự chị MM ít khi thấy được đời thế nào vì ko có thời gian để quan sát .
Trả lờiXóaVới lại chị chỉ có tầm nhìn gần trong trường và học sinh thôi !
Vừa trông thấy dòng chữ: "Quà tặng thầy..." liền nhào sang, tưởng bác có bài viết nhân ngày 20/11.
Trả lờiXóaChán, về lớp chờ nhận bao thơ cho lành.
GR đừng chán chứ! Anh chỉ kể về mấy thầy giáo sư thôi mà!
Trả lờiXóaNhững nơi trong lành anh vẫn ngưỡng mộ ngắm nhìn đó thôi!
:)
Cool cũng đã từng bị xước tay vì đụng vào góc nhỏ rồi mà ! Chắc là nhớ lâu?!...
Trả lờiXóaÀ thì ra thế ,nên đọc.hơi chóang ,,, Cool ơi !
Trả lờiXóaVừa trông thấy dòng chữ: "Quà tặng thầy..." liền nhào sang, tưởng bác có bài viết nhân ngày 20/11.
Trả lờiXóaChán, về lớp chờ nhận bao thơ cho lành.
Grap thuc te qua. Hom nao a H cho minh theo voi. Minh khong lam thay giao chi lam cuop thoi nen khong ngai mon qua ma hoc tro anh tang dau
@cướp biển: Thực tế như GR còn lành chán đấy cướp biển ơi.
Trả lờiXóaNghi quá, cướp nhận quà xong, bị....cướp ngược lại đến...quên đường về
:-))
:) cảm ơn Ng Cường P núi giùm ng "Hanoi goc" nhé.
Trả lờiXóaGR à! Anh sẽ chuyển tới NCPN lời cảm ơn của em!
Trả lờiXóa:)
Gần Tết mà anh ra HN lúc trời lạnh nhất ấy, sẽ biết "răng đánh đàn" là thế nào. Ở MB ngần ấy năm mà quên cái lạnh nhanh ghê nhỉ.
Trả lờiXóa@Bác đừng có thêm ba cái chấm sau chữ cái nha.
Trả lờiXóaMỗi năm KimB dạy một đợt cho sinh viên khoa báo chí chuẩn bị ra trường, và 3 lớp báo chí tại chức ở Nha trang, Đồng Tháp, Bạc Liêu... đọc bài này sao tự nhiên thấy ...lạ lùng, tại mình dễ chịu không đánh rớt sinh viên, hay tại mình là đờn bà nên không ai "cho ăn" ,nên không hay biết mấy cái vụ thịt người này nhỉ ?...
Trả lờiXóaGR à!
Trả lờiXóaAnh biết rồi...
Cái qui ước của GR...nguy hiểm quá đó!!
hìhì....
KimB ạ!
Trả lờiXóaNhư lời chúc của mình dành tặng cho KimB đó, nghề mà Kim dạy là một nghề đặc biệt: Phải thực sự có tài mới học và làm được! Trời phú cho mới được!
Còn ở đây, là mình nói các công chức đi học đại học với mục đích, đa phần, là để tiến thân! Họ học để làm quản lý chứ họ đâu có quan tâm gì tới văn học nghệ thuật!
KimB vờ như không hiểu phải không? :)
Trả lờiXóaTự nhiên, mình lại nghĩ đến chuyện các thầy giáo sư dạy tại chức thường được đám học viên công chức mời đi ăn đặc sản, đi hát karaoke... bằng tay, rồi, hoặc là thày tự đòi hoặc là trò có thiện cố ý mời thầy đi …từ A tới…Z và tới…chin tầng mây luôn!!
Nhưng, nghĩ cho kỹ, thì thằng” Nguyễn Cường Phố Núi “ còn tử tế hơn nhiều so với đám học viên công chức “vừa hồng vừa chuyên”, có học vấn, am tường đủ thứ phạm trù về đạo đức, về pháp luật kia!...
Nó chỉ là một thằng ít học, ít quan tâm đến các vấn đề chính trị xã hội, chắc là chẳng bao giờ xem thời sự VTV1…Nó chỉ “tặng” thầy khi nó không còn học thầy nữa kia mà !
Đọc những đoạn văn chết người
A viết rất hay!
Trả lờiXóaLên tay nhiều nha
đọc lại vẫn oách, thế mới chết người ta chứ. Răng nghiến kèn kẹt. Cái khốn nạn của cuộc đòi chỉ nằm trong bốn chữ. Hùng gớm thật!
Trả lờiXóa