Entry dưới này mình viết đã lâu, cũng khoảng hai năm rồi. Nhưng mấy hôm nay trời lành lạnh, vào blog thấy các bạn viết nhiều về Đa Lạt và còn rủ nhau cuối tuần đi xem hội hoa trên đó nữa…Nên mình cũng tự dưng…nhớ Đà lạt, post lên đọc lại cho đỡ buồn !
Và còn thêm một chút phần đuôi ngăn ngắn nữa ! Hìhì…
Có một lần…mình sống nội tâm!
Năm đó, cơ quan tổ chức cho anh chị em đi du lịch Đà lạt mấy ngày ...Mỗi người lại được đem theo một người nhà (Phải có tên trong hộ khẩu mới được nha! Thời bao cấp huy hoàng của ta đó! ) , gọi nôm na là : ăn theo !...Chị Mai ở căng tin đi cùng một cô em ruột ăn theo khá xinh , da trắng ,mắt đen...đang học ở trường nông lâm ,năm tư...thì phải ...
Buổi tối đầu tiên ở Đà lạt, mình chậm chân tắm trễ , thằng em mình và lũ bạn đi chơi đâu hết từ bao giờ rồi ...
Mình đang huýt sáo chải đầu, thì có giọng nói lạ , rụt rè ở ngoài của sổ :..."Anh không đi chơi à...mà chị Mai em không biết có qua bên anh không ha...?"
Thế là , thôi kệ tất cả mọi người, kệ cả chị Mai của em! Mình và em thả bộ ra hồ Xuân hương ...
Trời bắt đầu lạnh! Em mặc áo khoác trắng trông xinh quá ! Mình thì lơ mơ quên đem theo áo lạnh ...Thôi lỡ rồi ,ráng chịu vậy ! Chắc là không đến nỗi nào . Mình dân Bắc vô mà, cái lạnh Đà lạt thì ăn thua gì !...
..." Anh em mình xuống Thủy tạ uống cà phê nha!"
Mình và cô bé định tìm một bàn nào đó trong nhà cho ấm áp. Nào ngờ khách đông quá , chỉ còn bàn trống ở ngoài hiên , cạnh lan can , sát mép nước hồ !...Ôi trời là lạnh ! Nhưng lỡ rồi , chẳng nhẽ quay về ? !
Gió trên mặt hồ hun hút thổi. Lạnh !...Ôi là lạnh quá chừng !! Ly cà phê nóng chỉ nóng có ngụm đầu tiên ...
Gió mặt hồ vẫn hun hút thổi...Mình bắt đầu cứng hàm và hình như sắp đánh bọ cạp...
Thật lòng, với một cô bé xinh như thế này...mình muốn mở đầu câu chuyện bằng một câu thật ấn tương và… để đời ! (hìhì...) Vậy mà lạnh quá không sao mở miệng ra được ! Thường ngày, lúc trời nóng, mình là thằng nói nhiều lắm , tật thích tán gẫu mà !
Thế mà lúc này ...mình gần như chuẩn bị phát ra tiếng rên gừ gừ !!
...Thời gian trôi đi… chẳng biết bao lâu...
Trong khi mình đang gồng mình cố vượt qua cơn "á khẩu ", thì ...phía bên kia bàn vọng sang tiếng nói nhỏ nhẹ ,rụt rè của cô bé :"...Em ...em ...thích những người sống nội tâm như...anh...anh ạ..." ! Ái chà! Mình là người "sống nội tâm" ?! Mình không còn tin vào tai mình nữa.?!..Nhưng cô bé đã nói thế thật !...Và nhìn vào mắt cô bé thì ...với kinh nghiệm ở tuổi của mình lúc đó , mình biết :...không những cô bé chỉ thích, mà còn hơn thế nữa !!...
...Ông trời thật là lạ !...Một thằng nói nhiều như mình mà được cô bé khen là sống nội tâm...! Bé đâu có biết là trời lạnh cứng hàm anh không nói được?! Hìhì....
...Có lẽ, cả đời , chỉ một lần mình được khen như vậy là đủ lắm rồi !
... Và… điều gì đến cứ nhẹ nhàng đến...” Người sống nội tâm” đã có một cô bé xinh tươi ở bên cạnh…Dù ngày hôm sau trời Đà Lạt có nắng ấm chan hòa ! Dù "Người sống nội tâm" đã lại nói nhiều như vẫn nói...Thì những ngày tươi đẹp đó ở xứ hoa Mimosa với mình và cô bé chẳng thể nào quên được...
Nhớ Đà lạt...Cảm ơn thời bao cấp! Cảm ơn cái lạnh "dễ thương" của thành phố mù sương...
(hết entry)
... Bây giờ...mình kể thêm một chút:
Cuối năm đó, mình trở về làm việc ở nội thành...
Cả một thời gian rất dài, hàng chục năm sau khi chia tay, mà nguyên nhân chỉ vì một câu hỏi vớ vẩn của bà chị cô bé: “Bố thằng đó có làm to không?”, mình tự ái điên cuồng, mình và cô bé chẳng hề gặp lại nhau...
Mình nghe bạn bè kể rằng: Vài năm sau cô bé đi lấy chồng, ông ấy là quan có cỡ của một xí nghiệp dệt, giàu có và quyền lực…Cô bé đã giúp bố mẹ mua lại mảnh đất vài ngàn mét vuông đã phải bán đi trong những ngày gia đình ấy sa sút tưởng như không gượng lên được!
Ừ! Lấy chồng thế mới đáng lấy cô bé ạ!
Thế rồi…
Tuần trước, mình và cô bé tình cờ gặp lại nhau... Đã bao đổi thay ! Lạ là sao vẫn nhận ra nhau…như …chưa hề có cuộc chia ly! (sến thế chứ). "Cô bé", giờ đã là một quí bà mặn mà và đài các…Vẫn nhẹ nhàng như ngày nào.
"Cô bé" vẫn hỏi mình câu hỏi ngày xưa : Tại sao? Tại sao anh lại lẳng lặng đi một cách khó hiểu vậy... ? Chắc là em hỏi chơi cho có vẻ lâm ly tí thôi! Chả để làm gì... Mọi sự đã an bài lâu rồi...
Không thấy em nhắc gì đến vụ ...mình "sống nội tâm" ? Chắc em chẳng còn nhớ...
Lúc chia tay, "cô bé" nheo mắt cười, nói với mình: “ Anh biết không, bây giờ nghĩ lại, em thấy…có lẽ đời em có hai điều may mắn …Một là ngày đó em được gặp anh ! Hai là…em đã không …lấy anh ! Em nghe chúng nó kể chuyện anh...Chán lắm ! Em nói thiệt đó…hihi...”.
Cô bé nói thật là quá đúng…
May mà em ấy đã không lấy mình!
Chán lắm...
Ừ !...Mình cũng nghĩ như thế….Hìhì…
entry sao mà đắng ngắt dzậy anh,,,,cứ ngỡ là sẽ cười,,,nhg mà eo ơi, em lại thấy chua chát làm sao ấy,,,,saigon lập đông
Trả lờiXóaSao cô ấy lại nói thẳng ra như thế?
Trả lờiXóaThì có đắng mới nhớ lâu HT ạ!
Trả lờiXóa:)
Hìhì...
Trả lờiXóaNói thẳng, nhưng vừa nói vừa cười...Nhẹ nhàng thôi mà...
Với lại, ở tuổi này bọn mình có thể nói thoải mái với nhau rồi. Coi như một sự đúc kết ...cho vui ...Bạn ấy nói quá đúng đó, mình cũng tự thấy là như vậy mà...
:)
Ối trời chú ơi! Cháu cứ nghĩ kết thúc câu chuyện của chú phải khác, ai dè cô ấy nói "kinh khủng" quá vậy.
Trả lờiXóaQA à ! Đấy là chú còn dấu đi một câu còn "kinh khủng" hơn kia..." Anh là hư lắm!!"
Trả lờiXóahìhi...
Lấy chồng "Nhà mặt phố, bố làm to" vẫn là tiêu chí của một số gia đình có con gái xinh xinh một chút đấy anh ạ. Cứ ngẫm thì cũng thấy "nội tâm" lắm.
Trả lờiXóaHà Nội đang rất lạnh.
Chỉ tiếc kỉ niệm ngày đó chẳng còn đẹp đẽ như trước anh nhỉ!?
Trả lờiXóaEm chưa được đến Đà Lạt lần nào anh ah, nhiều người nói với em lên đó phải đi cùng "người yêu", và lên đó rất dễ "yêu" vì Đà Lạt ... rất đẹp và thơ :D
"Anh là hư lắm!" thì có vẻ nũng nịu rồi chú à. Hì hì.
Trả lờiXóaCô bạn này sở dĩ nói thẳng với anh là vì hai lý do : Thứ nhất cô ấy nghĩ rằng anh xem cô ấy như em gái, thứ hai là cô đã có chồng ..nên không ngại ngần mà tuông ra một cách hồn nhiên .
Trả lờiXóaCô mà chưa lấy chồng thì đố cô dám nói câu đó, cô bé ạ .
Đà lạt với em thì nhiều kỷ niệm lắm . Hai mươi năm nay, năm nào em cũng quay trở về đó. Có quá nhiều kỷ niệm để không thể quên ..em nhớ nhiều thứ . Nhớ nhiều thứ và quên cả chính em . Anh Hùng à !
Trả lờiXóaVậy là giờ này người Hà nội đang sống ...rất là nội tâm đây!...hàhà....
Trả lờiXóaGR phải bật máy sưởi đúng không?...:)
Kỷ niệm đó vẫn đẹp Mây à! Bây giờ mới có cái mà nhớ chứ ! Nếu kết thúc khác đi thì mới là hỏng...Anh nghĩ thế.
Trả lờiXóaMây nói đúng, lên đó rất dễ "yêu" vì ĐL rất đẹp và ...lạnh, làm cho người nào không mặc áo ấm thì dễ..."sống nội tâm " lắm...:)))
Ngọc Thuần ơi! Nếu xem cô ấy như em gái thì...nhớ làm gì...hìhì....
Trả lờiXóaBên nhà em có mấy tấm hình chụp Đà Lạt của Minh Đức ( hình như?) đẹp quá! Mây chiều in xuống Hồ Xuân Hương...xa xa là nhà thở Con Gà....
................
Từ ngày đó, mỗi lần ...Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ...là anh lại...nhớ...Bị sến quá rồi....
:)
Dạ vâng..mấy cái hình bên em là của bạn em - Nguyễnn Minh Đức chụp. bạn này có nhiều ảnh đăng báo .
Trả lờiXóaNhắc về Đà lạt là em nhớ bài hát Hoài Thu ( thơ Đinh Hùng )có những câu như :
Mùa thu năm ấy trên đường đến miền cao nguyên
Đà Lạt núi rừng thâm xuyên ...
Giai điệu nhẹ nhàng mà buồn man mác, đúng chất lãng mạn của núi đồi cao nguyên .
người đẹp của anh H cũng vui tính nhỉ. Bao lâu không gặp, đến khi gặp lại bảo ng ta chán, chưa biết thực hư thế nào đã nói rồi. Nhiều khi người ta nói thế...nhưng trong lòng nghĩ khác...phải không anh H? :)
Trả lờiXóaZZ ạ! Không gặp không thấy , nhưng bạn ấy vẫn biết cả đấy ! Bạn ấy bảo chán là chán thật...Vì mình không chuẩn...hìhì...
Trả lờiXóa"Chán" là một từ đa nghĩa, nhất là trong trường hợp của anh.
Trả lờiXóaĐẹp chán, tức là vẫn đẹp. BIết đâu cô í có kiểu nói 'nội tâm' khó hiểu gì đó, nhưng dứt khoát là kg nghĩ anh H chán.
Trả lờiXóaThế thì, cảm ơn ZZ nhiều!...
Trả lờiXóaĐêm nay ngủ ngon lắm đây!! :)
Xét trường hợp này: Phụ nữ nói có là kô nói kô là có mừ bác ơi!!!
Trả lờiXóaThế ngủ cho nó ngon bác nhở!!! Chủ nhật thật vui ạ
Hạnh phúc nặng lòng ở hai từ " Cô bé "
Trả lờiXóaPhúc cho cô bé nào đó được AH yêu !
Noel lạnh giá gợi nhớ một mối tình ấm áp .
:) cùng kỉ niệm đẹp của anh Hùng - người bạn Blog .
Xem xong hai entry tự dưng em thấy nhiều trùng hợp quá:
Trả lờiXóa1. Cùng tên bắt đầu vần H
2. Cùng cô đơn trong mùa đông rét buốt
3. Cùng sống "nội tâm"
Cái rét làm cho hai người bạn sống "nội tâm" nội tâm thêm! Thế thì còn chần chừ gì nữa mà không chia sẻ cho nhau đi, bác Hùng?
Gợi nhớ thôi chứ không được phép yêu nữa đâu MM ạ! :)
Trả lờiXóaCảm ơn Thu Thủy nhé! Chắc là anh Hùng sẽ trở lại Đà Lạt mộng mơ lần nữa ...
Trả lờiXóaNhưng cả hai cùng"sống nội tâm" rồi chẳng ai nói với ai câu nào thì...căng quá nhỉ ! Hìhì.....
Cô bé nói thật là quá đúng…
Trả lờiXóaMay mà em ấy đã không lấy mình!
Chán lắm...
Ừ !...Mình cũng nghĩ như thế….Hìhì…
......................................
MM nghĩ AH không cần phải kết bằng câu này đấy ạ .
Biết đâu khi gặp lại miệng thì nói thế nhưng lòng chị ấy lại không nghĩ thế . Biết đâu trong đêm mà sau khi anh - chị gặp lại ... chị ấy đang cố vùi đầu vào gối giả vờ ngủ ....để nhớ AH ! Nhớ về một thời xa nhưng thật gần . ...
Về phía AH thì khỏi phải bàn vì theo MM nghĩ : Tình cảm phải sâu nặng thì AH mới cho thành một Entry như thế này !
AH có nhiều mối tình như tiểu thuyết . Đẹp như mơ !
Ghen tị với AH .../ Ông trời quá ưu đãi anh .
( MM bắt đúng phóc tần số của anh ! ... nhất định là MM nghĩ không sai )
Bác Hùng sống nội tâm nhờ có nội công thâm hậu và tẹo nữa thì..nội hàm lên tiếng luôn (hàm va nhau lộp cộp ấy mà)
Trả lờiXóaCool chả lăn tăn gì với mấy cái chuẩn xấu, đẹp, hay, dở và...chán do phe ta đưa ra đâu ạ. Bởi những cái chuẩn đó đều phát xuất từ cảm tính mà ra. Bác Hùng chán trong mắt nàng nhưng với người thì lại khác à nha.
Nịnh khéo cho cool xin nắm kẹo xanh đỏ...
Cool à!
Trả lờiXóaCả đời, "sống nội tâm" một lần ấy là đủ rồi ! Tưởng chết!!
Anh vẫn còn nhiều kẹo các màu đó ! Hìhì....
đọc rồi, có mấy ý thế này
Trả lờiXóa-Không phải bao giờ trâu chậm cũng uống nước đục.
-Có nuoc trong nhưng chua chắc đã uống được.
- Con ranh quí bà đó là người trung thực nhưng là mẫu khá đông đàn bà việt nam là yêu xếp sau cái nhàn, khá thực tiễn.Tuy vậy VH vẫn còn được là một trong hai cái may của quí bà, mà lại đứng trên của cải trong ý thức thế là cũng được lắm.
Dù sao VH cũng nên trân trọng cô bé.
Cũng có vẻ tiếc nuối một kỉ niệm thời xuân qua. Vương Hùng quả là người sống nội tâm đó chứ. con ranh thế mà tinh đáo để.
Cuối CÙNG CHÚC MỪNG CUỘC ĐỜI VH CŨNG CÓ MỘT TRANG TÌNH SỦ ĐẸP ĐỂ CÒN BIẾT MÌNH LÀ AI.
VH quả là sang trọng.
:) Đó chỉ là một trang trong cuốn Tình sử tập I. VH đang viết tiếp phần cuối tập 3. Nếu chưa kết thúc được, VH sẽ viết thêm "tình sử nối dài" tập chót...
Trả lờiXóaBạn đọc hãy đón xem.
Dạ! Cảm ơn Bác Đông Ngàn ạ!
Trả lờiXóaBác đúng là Sư phụ với cách nhìn rất "chiến lược" rằng : Phụ nữ sẽ cho đàn ông (tự) biết mình là ai!! :))
Và...em vẫn trân trọng cô bé đấy chứ ạ!
:))
hìhìhì
Trả lờiXóaChúc mừng,,,, Năm mới An Khang Thịnh Vượng,,,,"như ý và như ý",,,,hihi,,,saigon iêu thương,,,,
Trả lờiXóaEm đọc phần đầu rồi nhưng đoạn kết thì hơi bất ngờ!
Trả lờiXóaNhưng em đồng ý với Cool
??????????????????????????????????????????????????????????????/
Trả lờiXóa...
Trả lờiXóaEm chẳng thích cô bé này, sau từng đấy năm, đã thành một quý bà mặn mòi, đài các mà có thể phát biểu một câu vỗ dzô mặt người ta như vậy em thấy hơi vô duyên. Việc gì phải ngồi lên quá khứ như vậy chứ ?
Trả lờiXóaTrẻ thì nông nổi...đến khi nhớn rùi vẫn còn như "cơi đựng trầu"...đúng là...hi..hi..:))
Trả lờiXóaEm cũng thích người sống nội tâm! hihi...nhớ Đà Lạt wá! dù năm ngoái mới đi cũng dịp tháng ba... đang lên kế hoạch đi ĐL đây!
Trả lờiXóaHiiii. Đến chết cười vì cái vụ nội tâm do á khẩu của anh. Anh viết duyên thật đấy. Còn "cô bé" ngày xưa bây giờ ... hồn nhiên quá anh nhỉ?
Trả lờiXóaCon Không ngờ cô ấy nói được những điều như thế này!
Trả lờiXóaEntry này của chú có chút gì đó...
:)
Trả lờiXóaKhông phải có chút mà ...có nhiều đó phonuicao ạ !
Về người đó và về chú...
Nhìn chung là vui vẻ thôi mà ...Trời cho tới đó thôi...Hìhì....
tinh chi dep khi con dang do
Trả lờiXóaNếu hôm đó anh không tự tạo cơ hội đi uống cafe thì làm sao quen đuợc cô bé xinh đáo để !........và cũng may trời Đà lạt giúp anh trở thành con người sống nội tâm ....như cô bé yêu thích ......kể một đời mình .... có người xinh đẹp yêu thích mình cũng đủ mạn nguyện rồi .....Nếu HÔm Đó anh cố tự tạo chắc giờ cô bé ấy ....là của riêng anh rùi !.............hiiiiiiiiiiiii
Trả lờiXóaHì....
Trả lờiXóaTự tạo đâu có được ! Trời cho đó Nam Phong ơi ! Và trời chỉ cho tới đó thôi !Cũng dzui lắm rồi !!
:)
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.
Trả lờiXóaĐời chỉ vui khi ná thở...nội tâm !!
Hìhì...
Cô bé này rất tinh tế ,thông minh và thẳng thắn.
Trả lờiXóaAM thích tính cách của cô bé này.Hihi...
Nhất trí ...từ lâu rồi mà...!
Trả lờiXóa:)
Cái tính tự ái của đàn ông đã làm hại anh rồi đó.Tốt hơn hết ,với PN...cứ nhất trí vào am tu như vậy ngắt được khối "đuôi Tôm " đó anh.hihi...
Trả lờiXóaLại nhất trí tiếp !
Trả lờiXóaỪ nhỉ ...Có thế mà tự ái điên cuồng !
Những cái điên điên khùng khùng như thế nó tạo nên con người của mình đó !
Chắc phải vào AM tu thôi...!
:)
Gõ mõ,tụng kinh đều đều ...thần kinh lúc nào cũng dịu êm,còn đâu nữa cảm giác điên cuồng.Nhưng mà dưới cặp mắt " phó nháy " này ,tu khó đặng lắm.Bởi vì đôi mắt của thầy phải nhìn vào cõi hư không,thầy cứ liếc ngang liếc dọc thế kia thì...khó lắm.hihi................
Trả lờiXóaVào AM gõ mõ tụng kinh..
Trả lờiXóaLiếc ngang liếc dọc... linh tinh...tứ bề !
:)