Nhà mình ở đường An Bình,trong hẻm...đúng như tên gọi,bao năm nay vẫn là con đường bình yên ,hiền hòa...ít người thành phố biết tới . Có lẽ , nhiều bà con ở các tỉnh bạn còn rành con đường nhà mình hơn ,vì ở đây có Bệnh viện An Bình ,được bác Nguyễn Vĩnh Nghiệp, lúc sinh thời,chọn làm nơi chữa bệnh cho bà con còn nghèo...
Thế rồi ,một hôm,vào một buổi chiều ...Bỗng thấy con nít trong xóm chạy rần rần !! vừa chạy vừa la : Má ơi !...đường nhà mình có kẹt xe rồi !...Có rồi...!
Chúng nó có vẻ vui lắm ! Chắc đã lâu chúng chưa được nhìn thấy nhiều xe như thế ,khói bụi như thế , người ta cãi cọ giành đường nhau ...như thế ,có lẽ mùi khói xăng cay xè làm chúng hưng phấn !
Thì ra, đường Nguyễn Biểu ít người dùng vì cầu Chữ Y bị đập rồi . Đường Trần Tuấn Khải ra cầu tạm bị ngăn lại làm cống thoát nước ...Còn lâu mới xong...Bà con muốn qua cầu tạm về Hưng Phú Q8 hay ngược lại đều phải qua đường An Bình ...Con đường nhà mình trở thành con đường quan trọng ! Trẻ con nó vui là phải rồi ...!
Nhưng, cũng từ ngày đó , đường An Bình đã hết bình an...!Từ ngày đó mình phải lau nhà nhiều hơn , vì nhiều bụi hơn . Đi qua đường thì nhức con mắt hơn , vì phải lấm lét nhiều hơn...! May mà nhà mình ở trong hẻm đấy !(không phải nói theo kiểu con cáo và chùm nho của Ê-Dốp đâu)...Nhà ở ngoài mặt tiền mới là khổ .
...Năm Con Heo sắp hết...Tăng giá, kẹt xe, nước ngập khắp nơi ...Chỉ sợ ,một ngày nào đó dòng sông Gài gòn sẽ tự đến với mình tận chân giường ...Bọn con nít tha hồ thích ...Bơi lội thoải mái !...
Thế rồi ,một hôm,vào một buổi chiều ...Bỗng thấy con nít trong xóm chạy rần rần !! vừa chạy vừa la : Má ơi !...đường nhà mình có kẹt xe rồi !...Có rồi...!
Chúng nó có vẻ vui lắm ! Chắc đã lâu chúng chưa được nhìn thấy nhiều xe như thế ,khói bụi như thế , người ta cãi cọ giành đường nhau ...như thế ,có lẽ mùi khói xăng cay xè làm chúng hưng phấn !
Thì ra, đường Nguyễn Biểu ít người dùng vì cầu Chữ Y bị đập rồi . Đường Trần Tuấn Khải ra cầu tạm bị ngăn lại làm cống thoát nước ...Còn lâu mới xong...Bà con muốn qua cầu tạm về Hưng Phú Q8 hay ngược lại đều phải qua đường An Bình ...Con đường nhà mình trở thành con đường quan trọng ! Trẻ con nó vui là phải rồi ...!
Nhưng, cũng từ ngày đó , đường An Bình đã hết bình an...!Từ ngày đó mình phải lau nhà nhiều hơn , vì nhiều bụi hơn . Đi qua đường thì nhức con mắt hơn , vì phải lấm lét nhiều hơn...! May mà nhà mình ở trong hẻm đấy !(không phải nói theo kiểu con cáo và chùm nho của Ê-Dốp đâu)...Nhà ở ngoài mặt tiền mới là khổ .
...Năm Con Heo sắp hết...Tăng giá, kẹt xe, nước ngập khắp nơi ...Chỉ sợ ,một ngày nào đó dòng sông Gài gòn sẽ tự đến với mình tận chân giường ...Bọn con nít tha hồ thích ...Bơi lội thoải mái !...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét