(Nói trước nhé : những ai yêu thư pháp thì không nên đọc .Nếu lỡ đọc thì không nên giận }
Hồi trưa , đang ngon giấc ,bỗng nghe chuông đt réo ầm ầm ...Đầu dây bên kia có giong con trai ngập ngừng : "Bác Hùng ạ ...con Trí bạn của Hương Bà Ngoại đây bác,...sắp tới trường có cuộc thi...con định nhờ bác chỉ giáo giùm tụi con vê...về ..thư pháp ấy mà bác...." Ối giời ! Mình cứ tưởng mình nghe nhầm ...Hỏi lại nó cho chắc ...Đúng vậy! Trời ạ, nó cứ làm như mình là bố con Hương thì cái gì cũng biết hết !Mình bảo nó :"bác sẵn lòng giúp tụi con thôi , nhưng nói thật là về cái thư pháp gì đấy thì bác không có rành đâu...Nếu con tách ra Thư riêng ,Pháp riêng thì bác giỏi là đằng khác ,vì hồi xưa bác thường hay viết thư cho bạn gái lắm ...."
Nói là mình không rành, chỉ có nghĩa là mình không am hiểu tường tận về thư pháp thôi, chứ những chuyện liên quan đến nó thì mình cũng gặp nhiều rồi ...
1-Ông bạn mình văn hay chữ tốt,một hôm dẫn thằng con đi xem triển lãm thư pháp .Thằng con này thường bị bố nó ghè vào ngón tay vì tội chữ viết như gà bới, không ai đọc được ! Đi được nửa vòng thằng con đứng dậm chân hậm hực :"bố thấy không ,con viết chữ xấu thì bố đánh con . Còn người lớn kia kìa ,viết thế thì cũng có ai đọc được đâu...mà còn bán lấy tiền ...xì..." Ông bố hoảng hồn ,liếc nhanh mọi người xung quanh rồi khều khều thằng con, nói nhỏ :" Biết rồi ,đừng có hét lên nữa .Tí về bố cho tiền đi chơi ghêm...được chưa ?..."
2-Hôm 20.11.200... mình đi chụp cho trường Bàn cờ Q3.Ông trưởng ban đại diện phụ huynh lên trao tặng các thầy cô một bức trướng có 4 chữ thêu ,kiểu viết thư pháp .Bắt tay cô hiệu trưởng xong, ông cầm bức trướng quay về phía các cháu học sinh ,ông hỏi lớn :"Các con biết chữ gì đây không ?"...Im lặng một giây ,lũ nhóc đồng thanh cực lớn :"khôôông !"...Ông trưởng ban tỏ vẻ thất vọng.Mình đứng gần, nghe bọn nhóc trao đổi với nhau ,đứa thì bảo chữ Lào ,đứa bảo chữ Hàn quốc !...Chờ lũ nhóc trật tự ,ông trưởng ban hắng giọng ,nói lớn :"Đây là 4 chữ :ÂN-SƯ-NAN -BÁO.Các con có biết nghĩa là gì không ? "...Lại một giây im lặng,lũ nhóc lại la lớn :"Khôôông !"...Ông trưởng ban bắt đầu cáu !..."Ân sư nan báo ...nghĩa là ƠN THẦY KHÓ TRẢ...hiểu chưa?...!
Khổ thế đấy . Sao không thêu bằng tiếng Việt bình thường cho các cháu dễ đọc ,dễ hiểu ?!... Thư pháp làm gì cho rối rắm, rồi phải giải thích lòng vòng ,rồi đâm cáu ...! Sự trong sáng của tiếng Việt mà Bác Hồ vẫn nhắc nhở chúng ta đâu rồi ?...
Chưa hết...
3-Ông bạn mình -bây giờ là đại gia rồi -cũng rất yêu thư pháp .Thuở hàn vi ,khi mới gầy dưng sự nghiêp ,hắn thỉnh ở đâu về treo trên tường một chữ NHẪN kiểu thư pháp to đùng .Chắc là để nhắc hắn phải :nhẫn nại ,nhẫn nhục ,nhẫn...nhẫn...Bẵng đi...cả chục năm..giờ bạn tôi thành đai gia rồi ,thỉnh thoảng cũng đi làm từ thiện ...Tất nhiên, trên tường phải có chỗ trang trọng để treo chữ TÂM thư pháp...Bởi vậy đến chơi nhà bạn ,đi dạo một vòng theo chiều kim đồng hồ thì ai cũng giật mình vì trên tường có hai chữ NHẪN-TÂM ...to tướng !!!...
Thế đấy ,khổ lắm...
Nếu được nói thêm thì mình nghĩ thế này :Chữ Trung hoa mà thư pháp thì đẹp hẳn rồi.Chứ với chữ Việt mình thì ...Thư -Pháp ...chỉ nên hiểu là kiểu chữ la-tinh ,do một ông Pháp nghĩ ra {là ông Đờ-Rốt ngồi đối diện với ông Hàn-Thuyên,ở giữa là ông Lê Duẩn, phía trước dinh Thống nhất đấy ) và cứ viết cho ngay ngắn là đẹp lắm rồi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét