Hồi anh chị còn ở trung tâm thành phố, mỗi lần đi qua đường NKKN mình lại tạt qua,hỏi thăm vài ba câu. Trong khi anh đang lắng nghe lời hỏi thăm, thì thế nào chị cũng đi chuẩn bị một món gì đó ,lẳng lặng bưng ra: Mày ăn đi! đi đâu mà vội nào...
Rồi mấy mươi năm trôi đi nhanh khủng khiếp . Các cháu được dựng vợ gả chồng. Căn nhà trở nên chật chội, anh chị buộc phải bán đi chia cho các con , rồi về mua đất cất nhà trên tận ngã tư Gò Mây ,Tân Phú.
Hôm rồi, đi chụp ở gần đấy, mình mới tiện ghé thăm anh chị. Mừng lắm! Nhưng cũng đầy những lời trách móc... Rồi vẫn lại chuyện con cái: Đứa này giàu lắm rồi, đứa kia không được may mắn lắm , chồng bỏ ở lại nuôi con một mình...Lại chuyện ngày xưa , cái thủơ 1974 mình từ HP lặn lội lên thăm anh chị tận trên Quán Triều ,Thái Nguyên...Cái thủơ anh chị nuôi sáu đứa con ,vất vả cùng cực...Mình lên thăm cũng chỉ có khoai mì với thịt kho măng rừng...Bây giờ khá giả nhiều rồi. Mình đến, được ăn ngon hơn, được uống bia nữa!...Lúc ra về , lại nghe chị dặn : "Khi nào thèm ăn món gì lên đây chị nấu cho mà ăn, nhá...Tội nghiệp mày!..." . Cứ vẫn như ngày nào, vẫn như cái hồi cách đây nhiều mươi năm ấy! Vẫn cứ như cái hồi mình còn là cái thằng Hùng con nít ấy! Chị quên là tóc chị đã bạc trắng . Còn em cũng đã là hội viên hội người cao tuổi rồi! Đã thấy mệt mỏi, mắt mờ chân oải rồi! Nhưng được chị còn coi như là trẻ con,tự nhiên mình thấy vui vui trong lòng...Vâng, hôm nào rảnh em lại lên!...Chị đâu biết mình cứ hứa vậy, chứ ở tuổi này, đường xá kiểu này , thì chạy từ nhà mình ở Q5 lên đây đâu có là ...đơn giản?!
................................................
Một chiều kia, ngoài trời mưa tầm tã! Thấy có ai mặc áo mưa gọi cửa. À, là anh Đức ở bên Hàm Tử đấy . Anh nói lớn hơn cả tiếng mưa: "Hùng ơi ! xuống anh bảo này!...À...Không tao đi liền, không vô đâu. Chỉ ghé qua bảo mày mai ra phường mà lấy sổ bảo hiểm . Mà...mà... anh Yên bác sĩ anh ấy nhắc đấy , sao mày lâu rồi không đi kiểm tra đuờng điếc gì thế! Chủ quan là chết đấy! nghe chưa! Thôi anh đi đón thằng Bo đây, đến giờ làm phu xe ôm rồi..." Là anh Đức đấy , quen thân và không có họ hàng gì đâu. Rồi đặc biệt là bác Thuần Đinh Công Tử nữa, cứ dăm ba hôm lại một hộp chè đậu đen, bác đem sang bảo bác gái nấu đấy cha con ăn cho mát. Vài hôm bác lại xách sang toòng teng một bịch thịt ướp sẵn gia vị, bảo xào lên hai cha con ăn cho nóng!... Tự nhiên mình thấy thật sướng và thật cảm động...Ở tuổi này mà còn được mấy anh, mấy chị quan tâm, chăm sóc như ...trẻ con vậy! ...Mình cứ nghĩ , trong thời buổi cuộc sống ầm ầm kéo đi như gió bay nước cuốn , thì những tình cảm chân tình nho nhỏ đó thật là đáng quí biết bao! Đủ để mình cảm thấy cuộc sống này vẫn có nơi phẳng lặng và yên bình!
...Lắm lúc, thấy đời cũng hay hay. Mình đã là nguời cao tuổi mà đôi khi lại được coi như...trẻ con! Sướng!!!...
Mà...mà... anh Yên bác sĩ anh ấy nhắc đấy , sao mày lâu rồi không đi kiểm tra đuờng điếc gì thế! Chủ quan là chết đấy! nghe chưa!
Trả lờiXóaMM Thấy câu này đúng và lại hay nữa đấy ạ ...
Mình cứ nghĩ , trong thời buổi cuộc sống ầm ầm kéo đi như gió bay nước cuốn , thì những tình cảm chân tình nho nhỏ đó thật là đáng quí biết bao! Đủ để mình cảm thấy cuộc sống này vẫn có nơi phẳng lặng và yên bình!
Trả lờiXóaquý lắm lắm ấy chú